Đạo và đời

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Tử Tử Chết, Linh Hồn Đi Về Đâu?


 

(Trích Báo ứng hiện đời 5 - Hạnh Đoan biên dịch)

Tôi là một cư sĩ ăn chay trường, giữ ngũ giới của Phật. Tôi rất ngưỡng mộ lời nguyện: “Địa ngục chẳng trống, thề chưa thành Phật!” của Bồ tát Địa Tạng. Trong “kinh Địa Tạng” phẩm đầu tiên kể Thánh nữ sau khi niệm Phật một ngày đêm liền thấy mình xuống địa ngục, biết được chỗ mẹ thác sinh…

Tôi rất thích và cảm thấy thật an ủi khi đọc đoạn kinh:
“Nếu người có thể trong hai mươi mốt ngày nhất tâm chiêm lễ hình tượng Bồ tát Địa Tạng và niệm danh hiệu của Ngài đủ một vạn biến, thì sẽ được Bồ tát hiện thân vô biên, nói cho người đó cõi giới mà quyến thuộc của họ đã sanh về. Hoặc trong giấc mộng, Bồ tát hiện đại thần lực, đích thân dắt người đó đến các thế giới để gặp quyến thuộc của mình”

Mỗi khi xem báo đài thấy đăng tin người tự tử nhan nhản, tôi buồn vô hạn. Vì vậy tôi rất khát khao muốn biết những người tự tử, sau khi chết rồi, sẽ đi về đâu?
Trong kinh Địa Tạng phẩm 12 có ghi:
“Những người được nghe danh và thấy hình tượng Bồ tát Địa Tạng rồi chí tâm quy y, có thể mỗi ngày niệm danh Bồ tát ngàn biến, luôn đến ngàn ngày, thì điều nguyện cầu của các thiện nam thiện nữ đó sẽ chóng được thành tựu, vĩnh viễn không bị chướng ngại”.
Vì vậy, tôi đã thực hiện rất nhiều, nhiều hơn lời trong kinh dạy, nghĩa là trường kỳ tụng niệm, lo tu sửa từng tâm niệm và thiết tha lễ bái Bồ tát Địa Tạng suốt một thời gian dài, chỉ nguyện một điều: “Xin cho con khai mở trí tuệ, được nhìn và hiểu thấu suốt, biết rõ người tự tử sẽ đi về đâu?”

Cuối cùng thì ước nguyện này cũng đạt thành. Trong mơ, tôi thực sự được đi đến cõi âm gặp vong hồn những người tự tử , và minh bạch hết mọi vấn đề. (Trong kinh Phật tả có sáu cõi: Trời, Người, Atu la, Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh. Vì vậy khi tôi tả về cõi Quỷ, hy vọng bạn không ngạc nhiên) cũng có một số ít người trực tiếp thấy nhưng phần đông người ta không thấy. (Song những người gần mất, khí lực suy tinh thần yếu, cũng rất dễ nhìn thấy người bên cõi âm).
Bây giờ mời chư pháp hữu hãy xem để cùng chia sẻ kinh nghiệm quý giá này với tôi:
“Cõi âm khí rất lạnh, vì vậy khi tiếp xúc hay tham quan cõi âm rất cần có định lực mạnh, thệ nguyện lớn, tinh thần trong sáng. Cõi Quỷ cũng rộng lớn vô biên, được phân thành nhiều khu vực.
Bạn đừng cho rằng tự sát là hết khổ, mà chính là mở màn cho thống khổ ngút trời. Cho dù vì tình, vì thiếu nợ, vì đủ lý do v.v… mà bạn muốn nhảy lầu, nhảy sông, uống thuốc độc, cắt mạch máu, cứa cổ, treo cổ v.v… khởi niệm tự tử … đủ cách đủ kiểu… nhưng hễ là tự sát, thì sau khi chết rồi những thống khổ phải nhận lãnh càng thê thảm hơn. Người tự sát, chết rồi linh thức lập tức bị giam cầm, chìm trong khốn khổ triền miên.
Phải biết tự tử có ba tội nặng:
1. Bất hiếu với song thân.
2. Tự hủy hoại hình hài, phụ phúc báu hy hữu được làm người, không biết quý trọng mạng sống.
3. Ngu si vô trí.
Thân ta là do cha mẹ sinh, sống đã không tận hiếu báo ân cho cha mẹ, không làm việc ích đời lợi người, lại ngu muội tự hủy hoại, giết thân minh. Đây là tội cực kỳ nặng. Phải biết thân người khó được, Phật pháp khó nghe. Kiếp này bạn được mang thân người sao lại khinh thường hủy hoại? Do lỗi phụ bỏ thân người nên bạn sẽ rất khó có được thân người lại. Tự tử lả quá ngu si vậy.
Thí như bạn vì thiếu nợ nên chọn tự tử, thì phải hiểu là đời này nợ chưa trả xong, thì sau vẫn phải trả nhiều hơn, hiện tại còn gánh thêm đại tội tự tử nữa, đây gọi là khổ chồng khổ! Phải biết người tự sát chết rồi, sẽ lãnh khổ báo rất thảm. Những người tự tử sau khi chết rồi sẽ không ngừng diễn lại động tác tự sát đó.
Thí như anh A vào 2 giờ chiều nhảy lầu tự sát, sau khi chết đi, linh thức anh sẽ bị giam cầm thọ khổ, và cứ loanh quanh ở vùng mình tự sát.
Hằng ngày hễ đến đúng giờ khắc đã tự tử, thì anh sẽ trở lại đúng địa điểm, ngôi lầu đó… mà diễn cảnh tự sát một lần. Ngày nào cũng phải diễn như vậy, diễn mãi động tác hủy thân đó cho đến khi tuổi thọ hết. Ví dụ như tuổi thọ anh được định là sống tới 70, nhưng vào năm 40 anh tự tử, thì sau khi chết rồi, ngày nào anh cũng phải diễn lại cảnh tự sát này, có nghĩa là anh phải… nhảy lầu suốt 30 năm, cho đến lúc dương thọ tận.
Hơn nữa hằng ngày, những tư tưởng cực kỳ thống khổ của giây phút tự sát, cộng thêm đau đớn trên thân cũng đồng loạt tái hiện lại, hoàn toàn giống y. Nghĩa là mỗi ngày, anh phải tái lập và thể nghiệm thảm cảnh tự sát một lần.
Ngoài hình phạt trên, thì các vong tự sát còn bị giải tới nhốt tại khu “Phạm nhân tự sát” để thọ hình phạt.
Trong khu “Phạm nhân tự sát” này cực kì u ám, rất ẩm ướt và hôi thối. Trong đây, tâm ai cũng ôm đầy oán hận, tiếng rên khóc bi thương, thở than không ngừng…Nơi này không có nhà hay giường, không truyền hình, yến tiệc, không thức ăn v.v… gì cũng đều không tất! Chỉ có thống khổ và khóc lóc mà thôi.
Tôi tiến đến một phòng giam, bên trong chứa đầy vong tự sát, oán khí xung thiên, phi thường khó chịu, nhìn mặt người nào cũng rất thương tâm. Tôi bước đến gần một vong tự sát, thấy toàn thân anh ướt nhẹp, mắt lõm sâu. Tôi chào:
– Bạn ổn không?
Anh nghiêng đầu dòm tôi, rồi hỏi:
– Ngài là ai?
– Tôi là người bình thường, phát nguyện đến cõi âm để biết những người tự sát chết rồi cảnh giới của họ sẽ ra sao?
Anh ta nói:
– Cần chi phải hỏi, nhìn là đủ biết tôi quá thống khổ rồi! Tôi không biết nói sao đề diễn tả tâm tình hiện tại của mình, chỉ có thể nói là tôi… KHỔ! RẤT KHỔ!… mà thôi!
– Vì sao toàn thân anh ướt hết vậy?
– Do tôi nhảy sông tự tử…
– Nhưng tại sao anh tự sát?
– Tôi không muốn kể ra đâu, xin đừng có hỏi nữa!
– Được rồi! Chào anh!
Tôi bước đến chỗ khác. Thấy trước mặt mình là một nữ nhân, liền hỏi:
– Này, vì sao bạn lại ở nơi này?
Chị ta đáp:
– Ngài có thể giúp tôi tìm một đứa bé không? Cầu xin ngài đấy.
Tôi hỏi:
– Con của chị ư?
– Đúng vậy. Tôi cho con gái tự sát theo mình, nhưng giờ không biết bé ở đâu? Bởi sau khi tự sát xong thì tôi liền bị áp giải vào đây, còn đứa con thì không thể tìm ra bóng dáng nó. Tôi rất đau khổ…
– Con gái chị hiện được ở một khu vực khác, chờ đi đầu thai. Bởi vì chị tự ý đoạn mạng con trẻ hoàn toàn không có sự đồng ý của nó nên tội chị rất nặng. Do con chị còn bé ngây thơ chưa biết gì nên không bị tính vào tội tự sát, vì vậy mà nó được đưa đến nơi khác.
– Thế ư, không ai nói cho tôi biết điều này, tôi van cầu ngài, xin hãy dẫn tôi đi gặp nó có được không?
Tôi không thể dẫn chị đi, vì đây là cõi âm, có quy luật riêng của cõi âm. Chị nhất định phải chịu quả báo tự sát tại đây, đó là luật!
Chị ta bật khóc thảm thiết….
Tôi đi tiếp một quãng, băng qua một ngọn núi, thì đến một nơi khác. Trong đây là một khu biệt giam các vong tự sát khác nữa. Tôi gặp một người đàn ông nơi bụng có đường tét dài và sâu, máu me ràn rụa… Tôi hỏi:
– Tiên sinh, bụng ông bị sao thế?
Ông đáp:
– Đây là vết thương do tôi dùng dao rạch bụng mình, vì vợ tôi ngoại tình theo trai… nên tôi rất hận “bả”!
– Dù vậy, anh cũng không nên tự giết mình!
– Ban đầu thì tôi giết bả, sau đó mới tự sát! Tôi chết rồi thì bị nhốt tại đây. Hằng ngày đều phải về lại nhà tái diễn lại cảnh tự sát. Tôi đau đớn và khổ lắm, khổ hết chỗ nói…
Tôi than:
– Ôi! Lại là vì tình! Tiên sinh ơi, tự sát là tội rất nặng, ông có thề niệm Phật không?
Rồi tôi dạy ông niệm: “Nam mô Địa Tạng Vương Bồ tát!” và bảo:
– Ông nhất định phải niệm, sẽ giảm nhẹ tội báo! Còn nữa, ông phải sám hối, vì giết người là quá sai, do ông đã giết người lại còn tự sát, tội càng nặng hơn! Xin hãy nghe tôi khuyên, nhất định phải ráng niệm Phật nhé!
Chỉ thấy ông ta gật gật đầu, không nói gì.
Trước mắt tôi lại hiện từng vong linh lòng đầy hận oán rất đáng sợ, có vong toàn thân toàn thân đầy máu, tuôn chảy không ngừng. Tận mắt chứng kiến những cảnh này rồi, tôi kinh hãi vô cùng.
Người thế gian đa số cho rằng tự tử lả chấm dứt mọi thống khổ, họ không biết rằng “tự sát chính là mở màn cho thống khổ ngoài sức tưởng bắt đầu”. Thực quá ngu khờ dại dột! Hèn chi mà thường nghe kể những nơi có người tự tử hay xảy ra cảnh “vong náo” dù không thấy họ.

Bởi vì nếu như nhà, phòng nào đó… trước đây từng có người tự tử qua, thì vong linh tự sát ngày nào cũng phải về diễn lại động tác tự tử này, thế nên nếu phòng nhà đó không có “quỷ náo” thì mới là chuyện lạ!
Vì vậy mà ta thường nghe kể “chỗ người tự tử thường hay có tiếng khóc rên rĩ… dù không thấy người. Đó là do vong tự sát phải về diễn cảnh tự tử, bị chìm trong tâm niệm bi thương lúc hủy thân…
Phần tôi dù nương nguyện lực Bồ tát Địa Tạng Vương được chứng kiến cõi âm, nhưng thú thực nếu như tôi phải đến ngụ ở nhà hay phòng có người tự sát, chắc chắn tôi sẽ rất khổ tâm, vì sao ư? Vì hằng ngày mắt tôi luôn thấy rõ cảnh quỷ về diễn lại màn tự sát, lại còn nhìn rõ thảm cảnh họ chết ra sao. Thế thì làm sao mà an ổn thư thái được?
Giáo lý Phật có những bản kinh siêu độ rất haỵ và kỳ diệu. Song bạn không thể ỷ lại vào ai đó cầu siêu cho mình trong khi bản thân bạn không chịu tu. Nếu tâm bạn vẫn đầy ác ý, tà độc… thì vô phương cứu. Vì cảnh sẽ tương ưng với tâm, tâm tốt chiêu cảnh tốt! Siêu độ là giúp bạn phát thiện tâm, biết ăn năn sửa sai. Bạn cần phải tự hoàn thiện bản thân trong lúc sống, đừng ỷ lại vào người, mới là tốt nhất.

Trong kiếp nhân sinh, ai sống mà không có não phiền, không có khổ đau? Người giữ thân khẩu ý thiện lành thì tâm sẽ hằng an vui. Khổ là là do bởi mình từng gieo nhân ác. Khi phải trả quả ác, phải bồi đền nợ cũ thì đâu ai thoải mái dễ chịu?
Ngàn vạn lần xin bạn không nên khởi niệm tự sát. Phải hiểu: tự sát không giải quyết được vấn đề, chết rồi càng thống khổ hơn! Nếu cho rằng sống ở thế gian là khổ, nhưng bạn không hề biết kẻ chết vì tự sát sẽ bị nhốt ở khu vực chứa vong tự sát. Người ngu si cứ tưởng chết là hết, là phủi hết muộn phiền, chấm dứt mọi sầu lo… Hoàn toàn không biết rằng sau khi tự sát rồi thì thống khổ mới bắt đầu ập đến, cường độ mãnh liệt gấp vạn bội lần cái khổ lúc còn sống.
Còn nữa, sao không biết xót thương, tội cho thân quyến bạn sẽ buồn đau biết bao trước hành vi ngu muội này của bạn? Bạn không nên đầy mình vào tuyệt lộ.
Người tự sát, sau khi chết và thọ xong quả báo tự sát rồi thì phải đi đến các địa ngục lớn nhỏ thọ hình tiếp, y như trong kinh Địa Tạng từng mô tả… cho đến khi nghiệp tận họ mới có thể thoát ra và đầu thai, nhưng sinh vào đâu, việc này còn tùy thuộc vào nghiệp tạo của họ.

Phật tử Thiếu Hoa

_____________________

VONG HỒN TỰ SÁT CỰC KÌ ĐAU KHỔ.

(Tuyển chọn từ “Duyệt vi thảo đường bút ký” của Kỷ Hiểu Lam)

Vào Tháng 5, năm thứ 7 Khang Hy, Trương Đại, người Trấn Giang, Dương Châu bị bệnh nặng và qua đời, sau đó gặp được Diêm Vương. Diêm Vương nói:
-Bắt nhầm người rồi! Nếu ông đã đến đây rồi, nhân tiện phiền ông giúp ta gửi một bức thư đến dương gian vậy.
Thế là, ông được quỷ tốt dẫn đến tham quan một thành , trên tấm biển treo ở cửa thành có viết hai chữ “chết oan”. Ông nhìn thấy rất nhiều hồn ma, kéo theo cái lưỡi dài hơn một tấc, tự nhận là quỷ chết treo. Mỗi ngày đến một thời điểm nhất định, quỷ chết treo cần phải nếm trải cái khổ bị treo cổ lần nữa.
Sau đó, Trương Đại lại nhìn thấy rất nhiều hồn ma khác, thân thể sưng phù, áo quần ướt sũng, tự xưng là quỷ nhảy sông tự vẫn. Còn một số hồn ma, kẻ thì không đầu, kẻ thì đứt họng, kẻ thì thất khiếu chảy máu, tự nhận là những người đời trước tự sát, uống thuốc độc mà chết. Họ mỗi ngày vào giờ quy định phải dựa theo cách chết đời trước mà biểu diễn lại một lần, thật là thống khổ vạn phần.
Những hồn ma đó muôn lời như một, nói: “Chúng tôi lúc còn sống đều cho rằng hễ chết là hết, thật không ngờ rằng sau khi chết, thân lại thống khổ đến thế này, thật sự có hối cũng không kịp nữa rồi”.
Trương Đại hỏi:
-Những hồn ma đó đến khi nào mới có thể được đầu thai làm người đây?.
Quỷ tốt nói:
-Không thể nữa rồi. Nói chung hồn ma người tự sát được chuyển sinh làm người trước điện Diêm La Vương là vô cùng ít ỏi. Thân người khó được, vậy mà không biết trân quý lại còn tìm đến cái chết. Những người này, tại âm gian đã cô phụ tấm lòng của Diêm Vương vì ông lúc nào cũng khích lệ họ làm người tốt tại nhân gian; rồi khi sống trên thế gian lại cô phụ công dưỡng dục to lớn của cha mẹ. Huống hồ một người tự sát, sau đó sẽ khiến người nhà trên dương thế đau khổ, thật là hại người không nhẹ. Do đó, Diêm Vương ghét nhất là loại người này, phán họ vào đường súc sinh, không được chuyển sinh làm người…
Xem xong cảnh này, ông trở về chỗ Diêm Vương, Diêm Vương nói: “Khi ông về đến nhân gian, hãy đem những lời này mà nói rõ với người đời”.
Sau đó Diêm Vương lớn tiếng vỗ mạnh vào bàn, Trương Đại mới giật mình tỉnh dậy.
-----------------
Còn có một câu chuyện khác, kể về một người họ Nhiếp, đi vào núi sâu để tảo mộ, trên đường về nhà, vì là mùa đông đêm dài ngày ngắn, chẳng mấy chốc thì trời đã tối, ông sợ trong núi có cọp beo theo sau, liền chạy thục mạng xuống núi.

Sau đó, nhìn thấy ở lưng chừng núi có một ngôi miếu hoang, ông vội vàng chạy vào trong miếu, lúc này trời cũng đã hoàn toàn tối hẳn rồi, thế là liền ở tạm nơi này một đêm.
Bỗng nghe thấy góc tường có tiếng người nói:
-Đây không phải là nơi dành người ở, ông hãy mau chóng rời khỏi đây ngay.
ọ Nhiếp hỏi ông ta cớ sao lại ở nơi tối tăm như vậy thì người kia trả lời:
-Tôi là con quỷ chết treo, ở đây vốn để đợi người thay thế. Họ Nhiếp nghe xong, liền rợn cả tóc gáy, vô cùng sợ hãi.
Sau đó liền nói:
-Nếu như bây giờ ra ngoài chẳng may bị cọp beo ăn thịt thì sao, thà rằng bị quỷ hại chết, vậy tôi ở cùng với ông vậy.

Hồn ma nói:
-Không đi cũng được, nhưng mà âm dương vốn dĩ không chung đường lối, ông không chịu được sự xâm nhiễu của âm khí, tôi cũng không chịu được dương khí, cả hai đều sẽ không được an định; vậy chúng ta mỗi người ở một góc, không đến gần nhau là được rồi.
Sau đó, họ Nhiếp hỏi hồn ma rằng tại sao cần phải tìm người thay thế. Hồn ma nói:
-Ông trời có đức hiếu sinh, vốn không mong muốn con người tự sát. Tựa như trung thần chết vì đất nước, liệt nữ chết vì chồng, tuy đều là tự sát, nhưng không cần phải tìm người thế thân. Còn những người bị hoàn cảnh bức bách đến đường cùng, đã không còn đường để sống nữa, ông trời cũng sẽ niệm tình họ rơi vào cảnh bất đắc dĩ, thế là dựa vào những việc thiện ác của họ làm lúc còn sống mà để họ đi đầu thai, cũng không cần tìm người thay thế.
Nếu vẫn còn có một con đường sống, hoặc vì chút chuyện bất bình liền chịu không nổi, hoặc muốn mượn điều này để liên lụy người khác, liền khinh suất mà tìm đến cái chết, đây chính là làm trái với tấm lòng sinh dưỡng vạn vật của đất trời, vậy nên sẽ bị trừng phạt, đợi đến khi tìm được người thay thế mới thôi. Thời gian bị giam cầm trong nơi u tối thường thường phải trên cả trăm năm hoặc nghìn năm vẫn còn chưa kết thúc”.
Họ Nhiếp hỏi:
-Không phải có chuyện dẫn dụ người khác làm thế thân hay sao?.
Hồn ma đáp:
-Loại việc như vậy, tôi thật sự không nhẫn tâm để làm! Phàm là những ai chết treo, nếu như là vì để bảo toàn tiết nghĩa mà chết, linh hồn sẽ từ đỉnh đầu thăng lên trên, quá trình tử vong đặc biệt mau chóng. Nếu như là vì phẫn nộ, đố kỵ mà chết, thì linh hồn sẽ từ con tim trở xuống mà đi ra ngoài, quá trình tử vong sẽ tương đối chậm chạp.
Ngay tại thời khắc còn chưa tắt thở, hết thảy huyết mạch sẽ chảy ngược trở lại, da thịt như muốn nứt ra, đau như dao cắt, lồng ngực dạ dày tựa như bị ngọn lửa thiêu đốt, khó chịu cùng cực. Trải qua mười mấy khắc, linh hồn mới thoát ra khỏi nhục thể. Nghĩ đến cái khổ này, mỗi khi tôi nhìn thấy có người treo cổ, thì sẽ lập tức ngăn cản, sao lại nỡ lòng dẫn dụ người ta làm thế thân cơ chứ?

Họ Nhiếp nói với ông ta:
-Ông có được thiện niệm như vậy, nhất định sẽ được sinh lên cõi trời vậy.
Hồn ma nói:
-Cái này tôi thật không dám mơ xa, chỉ nguyện một lòng niệm Phật để sám hối nghiệp tội khi xưa là tốt lắm rồi!

Không lâu sau thì trời đã sáng, hỏi nữa thì cũng không nghe thấy tiếng trả lời, nhìn kĩ một cái, hồn ma đã không thấy đâu nữa. Về sau, họ Nhiếp mỗi lần lên mộ bái tế, cũng đều sẽ mang theo một phần cúng phẩm và tiền giấy để tế bái hồn ma kia, những lúc như vậy sẽ luôn có những cơn gió xoáy nhè nhẹ quanh quẩn hai bên.
Một năm sau đó, không còn thấy gió xoáy đâu nữa. Lòng nghĩ, chắc thiện niệm đã giúp ông thoát khỏi đường quỷ rồi.
__________________

VỊ KHÁCH ĐẾN SỚM

(HT Chân Ngữ - một tu sĩ đã khai mở thiên nhãn, thấy được thế giới siêu hình)

Ngày mai là tiết Thanh minh rồi, từ đầu xuân đến giờ tôi bận rộn suốt, hết việc Phật sự này đến việc Phật sự khác, không hề được nghỉ ngơi, mệt đến khí lực chẳng còn.
Hồi chiều lúc giảng pháp cho chư Phật hữu, tôi đuối đến nói không ra hơi, quả thực tôi rất thèm có thời gian được nghỉ, nhưng ước mơ này xem bộ cũng khó với tới.
Người xuất gia ăn cơm đàn na tín thí thì phải tân tâm tận lực, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ tam đồ, tâm niệm như vậy nên tôi không dám cho phép mình lơi là. Khuya nay ngủ không được, tôi quyết định thức dậy tụng khóa sớm.
Như mọi lần, tôi kéo rèm, mở cửa sổ ra… vừa nhìn bên ngoải thì bủn rủn hết hồn : một oan hồn ! Do tôi chưa chuẩn bị tinh thần, bỗng thấy trước mặt mình hiện sừng sững một ma nữ tóc xõa dài, hai chân cách đất (không nhìn rõ mặt mày vì tóc đã che phủ hết).
Nếu như bình thường thì tôi không sợ, tôi đã khai mở thiên nhãn nên từ lâu đã thấy được những chúng sinh trong vô hình, cũng quen rồi.
Nhưng lần này là do chuyện xảy ra quá đột ngột, khiến tôi hoảng hốt và kinh ngạc đến há hốc mồm.
Tự trấn tĩnh một lúc, tôi thỉnh thần hộ giới lên hỏi việc này là thế nào, họ giải thích:
– Ma nữ này thường đến đây, cũng khá lâu rồi, không ngờ hôm nay bị phát hiện, có lẽ cô cùng ngài có duyên.
Do chúng tôi hằng ngày luôn tụng kinh hồi hướng cho chúng sinh, nên có thể là ma nữ này đến để nghe buổi tụng khóa sớm chăng?
Thần bảo tôi: Nếu muốn giao lưu với ma nữ này, xin người hãy định tĩnh, dùng tâm trò chuyện với cô ta.
Thế lả tôi liền định tĩnh, nhắm mắt lại, dùng tâm để giao cảm… Tôi hỏi ma nữ bằng tư tưởng:
– Vì sao cô hiện hình dọa tôi?
Tôi vừa mới hỏi thì ma nữ bật khóc, tôi không hiểu gì, cũng chẳng biết làm sao để cô ngưng khóc, liền đưa tay sờ vào cô định vỗ về. Bởi vì tôi chưa bao giờ dùng tay chạm qua chúng sinh cõi ma quỷ, nên bây giờ vừa sờ vào phát hiện cảm giác trống rỗng như hư vô, tôi rất ngạc nhiên và ngơ ngẩn, không biết làm sao an ủi cô.
Nhìn thái độ chưng hửng của tôi, ma nữ bắt tức cười, lên tiếng:
-Tôi biết người tên gì, cũng biết người luôn tụng kinh hồi hướng công đức cho tất cả chúng sinh. Tôi nghe kinh đã được một tháng rồi, hôm nay có ý muốn đến sớm một chút, nào ngờ ngài thức dậy quá sớm và phát hiện! Ngài mệt như thế mà hằng ngày còn bỏ công để tụng kinh cầu cho chúng tôi, thật rất cảm tạ!…
Ngừng một lát, ma nữ lại bảo tôi:
– Xin người hãy niệm “Nam Mô Diệu Sắc Thân Như Lai” thì lập tức hình dạng tôi sẽ chuyển biến thành tốt, không làm người sợ nữa. Bởi tôi e hình dáng ma quỷ của mình sẽ gieo kinh hãi, cho nên mới cố tình cho tóc xõa dài che kín mặt… cũng xin ngài hãy giữ khoảng cách xa tôi một chút, vì loài chúng tôi âm khí rất nặng, sẽ làm tổn hại đến người, đó là điều tôi hoàn toàn không muốn…

Tôi liền làm theo lời ma nữ yêu cầu, chắp tay chí thành niệm “Nam Mô Diệu sắc Thân Như Lai” mười lần. Kỳ tích xuất hiện: ma nữ liền biến thành xinh đẹp, đầu tóc vén lên gọn gàng, khiến tôi đã có thể nhìn rõ mặt: Trông cô rất khả ái.
Ma nữ xin tôi sau này hãy niệm nhiều danh hiệu Phật cho, vì rất có ích cho chúng sinh. Tiếp đến cô kể tôi nghe câu chuyện của cô.
Cô vốn là người sinh ra ở địa phương này, năm 19 tuổi nhảy lầu chết. Cô kể mình hiện là oan hồn cô độc, do tội tự tử nên không được đầu thai, phải ở nơi cõi âm thọ khổ, làm ngạ quỷ phiêu bạt vất vưởng trong nhân gian.
Tôi hỏi:
- Vì sao cô chẳng đọa địa ngục?
Cô đáp:
– Ác nghiệp của tôi chưa đáng phải vào địa ngục. Nhưng dù tôi không xuống địa ngục, thì những khổ hình phải nếm qua cũng không khác địa ngục là bao. Bởi vì hằng ngày cứ đúng giờ khắc tôi đã tự sát chết như thế nào, thì phải tái diễn lại y hệt vậy, nghĩa là tôi phải tiếp tục đứng trên lầu nhảy xuống tự tử, nếm lại cảm giác chết đau đớn tột cùng. Tôi đã phải diễn cảnh nhảy lầu này suốt 10 năm rồi, ngày nào cũng phải tái hiện cảnh tự tử như thế, khổ không thể tả, chưa kể kiếp ngạ quỷ bất như ý, vất vưởng đói khát, khổ hơn làm người ức vạn lần. Nếu biết thế này tôi đã không tự tử làm chi!

Ma nữ kể, mười năm trước sau khi cha mẹ cô ly hôn rồi, tòa phán quyết cô về ở với mẹ. Nhưng mẹ cô tái hôn, thành ra cô có cha ghẻ. Sau đó vì ông cha ghẻ đồi bại này cưỡng hiếp cô, cô mách lại với mẹ ruột, nhưng bà chẳng những không tin mà còn đuổi cô ra khỏi nhà. Thế là cô phẫn uất đứng từ trên lầu nhà mình, nhảy xuống tự sát…Cô còn mách rõ địa chỉ nơi nhà cô ở, bảo rằng nếu không tin thì tôi có thể điều tra kiểm chứng!
Cô nói:
– Chẳng phải nhả đồ đệ ngài ở gần nhà tôi hay sao? Chỉ cách nhà mẹ tôi chỉ có mười một căn.
(Chiều đó tôi có phái đồ đệ đi điều tra sự tình, đúng là đã tìm ra nhà mẹ của ma nữ. Khi hỏi thăm, láng giềng cũng xác nhận là thực có việc này).
Ma nữ lại kể tôi nghe cách cô đã báo thù mẹ và cha ghẻ: làm cho bố dượng bị mắc bệnh ung bướu ác tính, còn mẹ cô phải ly hôn. Cô vừa kể vừa khóc, than rằng vì sao cô báo mộng cho mẹ, xin bà tụng kinh cho cô, nhưng bà lại chẳng tin?
Cô bảo tôi, cô làm cho mẹ bị dã quỷ hành hạ, thân thể không an, ngày đêm khốn đốn… cô muốn mẹ tin nhân quả, sám hối những tội lỗi bản thân bà đã làm, để tương lai thoát khổ…
Tôi rất não lòng vì thấy cô quá đáng thương. Mới 19 tuổi đầu, mà sao cô quá khổ như thế…
Tôi khuyên cô hãy buông bỏ oán hận và hứa sẽ sai đồ đệ đến tìm mẹ cô nói chuyện. Tôi giải thích hiện tại sức khỏe tôi không tốt, nên tôi muốn ở nhà nghỉ dưỡng. Tôi sẽ nhờ đồ đệ liên lạc mẹ cô, bởi vì chúng tôi chưa từng quen biết bà, nếu kể rõ mọi việc về tình cảnh và tâm nguyện của cô, nhất định mẹ cô sẽ hiểu và tin, minh bạch nhân quả.

Cô nghe xong rất mừng, còn khoe rằng cô nghe tôi tụng kinh Địa Tạng đã một tháng rồi, nghe tiếp khoảng 6 tháng nữa cô sẽ được sinh về cõi trời, đến một nơi rất tuyệt mỹ…
Cô còn nói: Người thế gian hiện tại ngu si giống y như tôi hồi xưa! Tuy được mang thân người nhưng đa số bọn họ thảy đều không biết trân quý. Vì vậy người nhất định phải viết ra, tả rõ về nỗi khổ của tôi cho mọi người biết, khuyên họ không nên tự tử, phải hiểu rằng quả báo tự sát rất đáng sợ, rất thống khổ – chẳng thể tưởng tượng nổi đâu! – Được mang thân người là rất quý hiếm mà không biết, nếu cứ mê muội phụ bỏ thân người rồi sa vào cõi ngạ quỷ thì sẽ khổ vạn bội! Thống khổ này không kể xiết. May nhờ có người và chư vị khác tụng kinh Địa Tạng hòi hướng cho các cô hồn ngạ quỷ, nên tôi còn phúc duyên may mắn đến nghe mà tương lai được thăng thiên…
Nói xong, cô bảo tôi:
– Gà gáy rồi, tôi phải đi ngay, vì tôi không thể nhìn thấy mặt trời được!

Ma nữ đi rồi, tâm tư tôi trở nên nặng nề, thầm nghĩ: “Người thời nay chỉ tin vào những gì mắt họ nhìn thấy, hoàn toàn chẳng biết bệnh trên thân mình là do oan gia trái chủ tìm đến trả thù, báo oán… Người ta ngày ngày vào bệnh viện, mà chẳng biết ở nhà nên tụng kinh, phóng sinh, sám hối, thành tâm ăn năn… lo tịnh hóa thân khẩu ý, phục thiện, để cứu chuộc các tội đã làm…
Mà dù một số người chịu thực hành đi nữa, nhưng chỉ cần tụng vài biến kinh chưa thấy có hiệu quả, đã sinh tâm chán nản, nghi ngờ, đã vội vàng kết luận là: Phật gạt lừa người, rồi vứt hết công phu tu!

Tại sao bọn họ không chịu nghĩ đến bản thân mình nhiều đời nhiều kiếp đã từng tạo biết bao nghiệp chướng chứ ? Tu theo Phật Pháp có thể làm tiêu trừ nghiệp chướng, nhưng cũng phải kiên trì nhiều tháng nhiều năm đã chứ ? Phật Pháp đâu phải nút bấm, ấn xuống một cái là mọi chuyện xong ngay đâu. Con người thói thường làm gì cũng muốn thu vào, không chịu cho ra!”…

Hiện tại tôi rất đuối mệt vì chuyện giao tiếp. Bởi tính tôi hay nói thẳng, dễ đắc tội với nhiều người. Nhưng các bạn có biết chăng? Hiện nay người nói lời thật không có nhiều đâu!
Tôi viết như vậy không có ý gì khác, chỉ muốn nói rằng những lời xây dựng giúp bạn hoàn thiện phẩm hạnh thì nên chịu khó lắng nghe, tiếp thu.
Ngày mai là tiết Thanh minh rồi, người ta sẽ đốt vàng mã bên đường rất nhiều, nhưng tôi không thấy vui chút nào! Các bạn biết vì sao không? Bởi tôi nghĩ thay vì đốt vàng mã, các bạn nên tụng nhiều bộ kinh Phật, làm nhiều phước lành hồi hướng công đức cho người đã khuất, thì tổ tiên và thân nhân các bạn sẽ được nhiều lợi ích!

Nếu có thể tu sửa bản thân, ăn chay, hành thiện, phóng sinh, bố thí, tụng kinh… đem công đức đó hồi hướng cho quyến thuộc nhiều đời tiêu nghiệp, siêu bạt toàn bộ thân nhân đã khuất, thì đây mới là đại hiếu chân chính!
Đang viết đến đây, thì chợt nghe ông lão dưới lầu qua đời, con cái báo hiếu bằng cách mướn nguyên đội nhạc, cho đàn, trống rùm beng: Diễn tấu um sùm, có đủ các khúc ca cổ lẫn nhạc hiện đại…
Mắt tôi bỗng ướt đẫm: ‘Trời ạ, đến bao giờ người ta mới hiểu và chịu thực hành hiếu Phật đạo chân chánh đây?”
Xem bộ hôm nay đội nhạc đang hòa tấu ầm ĩ kia sẽ quấy rầy tôi và cả khu phố này suốt đêm!
Chân Ngữ
( Trích Báo ứng hiện đời 5- Nhân quả giải theo Phật giáo- Hạnh Đoan biên dịch)

__________
Công đức chia sẻ Phật Pháp là vô cùng vô tận, có thể làm tiêu trừ nghiệp chướng, thay đổi vận mệnh, tăng trưởng duyên lành.
Xin bạn hãy mạnh dạn chia sẻ các bài viết Phật Pháp, giúp cho ngày càng có nhiều người được tiếp cận với đạo lí, trên đền ơn Phật, dưới cứu độ muôn loài! Nam Mô A Di Đà Phật ! __()__