Đạo và đời

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Linh Xà Cứu Nạn Dân


 

Đầu năm Dân Quốc, Hòa thượng Diệu Liên ở chùa Tử Vân thuộc huyện Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến, tuy tuổi hơn 80 nhưng vẫn rất khang kiện, ngài thường thuyết giảng Phật Pháp giáo hóa cư dân quanh đó. Ngài dạy họ giới không sát sanh, tin nhân quả báo ứng… Bất kể gái, trai, già, trẻ, hễ nghe đến lời ngài khai thị đều kính ngưỡng tin phục.

Mỗi tháng vào ngày Rằm, mồng Một, chùa Tử Vân luôn tổ chức pháp hội kéo dài ba ngày, do Hòa thượng đứng ra giảng pháp. Hễ đến mấy ngày này, cả rừng người đổ về tụ hội rất đông, ai cũng muốn được nghe ngài khai thị.

Thường ngày, mỗi sáng sớm Hòa thượng hay đi một mình lên núi, rảo một vòng khắp chung quanh, dù mưa gió cũng chẳng nghỉ ngơi.

Một hôm ngài lên núi, bắt gặp cách chỗ mình chừng trăm bước có con rắn dài hai thước bị bệnh nằm đó, đầu đuôi đều bị thương. Máu mủ xông tanh nồng, đang thở thoi thóp…

Ngài thấy tội nghiệp, bèn cứu chữa cho nó. Ngài nhai thảo dược, đắp lên vết thương cho rắn, chăm sóc nó xong rồi, mới quay về chùa.

Hôm sau, lúc Hòa thượng đi thăm con rắn thì không thấy nó nữa.

Nửa tháng sau chùa tổ chức giảng pháp, lúc Hòa thượng đang thuyết pháp, bỗng có con rắn bò vào chùa, thính chúng mặc dù có kinh khoảng, nhưng không ai làm hại nó.

Hòa thượng nhận ra đó là con rắn từng được mình cứu nửa tháng trước, bèn bảo: Mọi người chớ sợ, cứ để rắn vào nghe pháp!

Con rắn bây giờ vết thương đã lành, nó bò trước mặt Hòa thượng, ngoan ngoãn nằm cuộn tròn lại, đầu ngóc lên, ánh mắt biểu thị đầy niềm tri ân.

Khi Hòa thượng khai thị, con rắn giống như nghe hiểu hết, khóa giảng kinh kết thúc, nó bò đi. Từ đó, mỗi lần chùa có khóa giảng, con rắn đều vào nghe pháp rất đúng ngày, khi nghe giảng đến “giới sát”, thì nó lộ vẻ đã rất hiểu và lãnh hội.

Như thế trải qua hơn một năm, con rắn đã dài tới ba thước. Tăng chúng trong chùa và tín đồ đều gọi nó là: Linh xà Tử Vân Nhan (Rắn núi linh Tử Vân).

Năm nọ, xứ đó bỗng phát sinh dịch bệnh nhiều người bị sốt cao, thuốc men gì cũng vô hiệu nên đành mạng vong, ai cũng bó tay hết cách, chỉ biết buồn rầu giương mắt nhìn bao người lìa đời.

Hòa thượng thường dẫn đệ tử đi thăm người bệnh, nhưng không có cách chi chữa trị cho họ.

Ngày nọ, Hòa thượng thấy con rắn ngậm rất nhiều cỏ, chất thành đống trên núi. Rắn thấy Hòa thượng tới, thì quay đầu nhìn, ngài như muốn nói điều gì… Hòa thượng xem xét đống cỏ tỉ mỉ, phát hiện ra: Đây là thuốc trị lành bệnh dịch, có công năng hạ sốt… ngài lập tức ôm hết mớ thảo dược về chữa cho bệnh nhân, nhờ vậy mà họ khỏi bệnh.

Sau đó Hòa thượng đi tìm loại cỏ tương tự chế thành thuốc viên, gọi là “Phiến Tử Hoàn”, nhưng mọi người thường gọi là “Thuốc Hòa Thượng”… thuốc này cứu được vô số người.

Hòa thượng Diệu Liên thương yêu che chở chúng sinh, không những quan tâm con người, mà cả đến loài vật, tất cả chim, thú, côn trùng… ngài đều che chở.

Ban sơ nếu không phải ngài nhân từ cứu con rắn, khiến nó cảm động, thì làm sao có được thuốc hay để cứu mọi người?

Tất cả chúng sinh đều có Phật tính, đều có lòng đại từ như nhau, con rắn là bằng chứng rõ nhất. Hy vọng quý độc giả nếu đã biết yêu thương người thì cũng nên mở lòng xót thương đến loài vật. Dù là những sinh mạng nhỏ bé như côn trùng, chúng ta cũng nên che chở, tôn trọng.

Nam Mô A Di Đà Phật!
( Trích Báo Ứng Hiện Đời – Quả Khanh)