Đạo và đời

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Kiếp Trước Của Cô Chính Là Chu Du.


 

 

Trong nhóm bạn đồng tu của tôi có một đạo hữu tên Xuân. Cô dung mạo xinh đẹp, có năng khiếu âm nhạc bẩm sinh, lúc nhỏ đã từng vào học viện âm nhạc, trong mắt thầy cô bạn bè, cô là một ngôi sao nhỏ, đã sớm được lên sân khấu biểu diễn, được kết nạp vào đoàn âm nhạc chuyên nghiệp và vinh dự ký hợp đồng với một công ty ca nhạc nổi tiếng.

Năm 2000 cô phát tâm quy y học Phật và ngưng ca hát đến nay đã hơn mười năm, nhưng tài năng của cô không hề mất đi...
Cô tài hoa xinh đẹp, đặc biệt từ khuân mặt thanh thoát luôn toát ra nét oai hùng. Dù cô sống trong phong lưu quyền quý, không không hiểu vì phạm phải nghiệp gì mà hiện tại cô mắc phải rất nhiều căn bệnh lạ, đó là:

Mỗi khi cô đến tiệm may thử y phục, hễ y phục vừa chạm sơ qua, thì toàn thân cô như bị roi đánh, lập tức những lằn đỏ trên da xuất hiện, nhìn rất đáng sợ, tay cô bị ngứa, lập tức cũng có lằn đỏ như bị roi đánh hiện lên. Hễ cô ở trong phòng có ánh sáng huỳnh quang chừng mười phút, là da cô cũng nổi đỏ. Rửa mặt cũng bị nổi đỏ đầy mặt, lát sau mới hết.

Dù cô đã đi rất nhiều bệnh viện, chữa trị tốn nhiều tiền, khám đủ bác sĩ Đông Tây y thì họ đều kết luận: Cô bị mề đay mẫn cảm, trong máu có độc, năng lực miễn dịch đề kháng cao, do hệ thống phòng vệ quá mức đến nỗi có thể nói” Ngay cả cỏ cây cũng nghi là giặc”.

Năm 2001, cô lên Ngũ Đài Sơn lễ Bồ Tát Văn Thù, qua hôm sau không hiểu vì sao da cô nổi đỏ sưng phù. Cô lo sợ mình sẽ bị hỏng khuân mặt, nên vội vã quay về Bắc Kinh để chữa trị. Lúc ấy, Sư Phụ cô giải thích:
- Không nên lo lắng, đây là hiện tượng tiêu nghiệp!
Nghe Sư Phụ nói vậy, cô an tâm không quay về Bắc Kinh nữa mà tiếp tục dẫn bạn đi lễ bái khắp Ngũ Đài Sơn.
Khi trở về, cô đi rửa mặt và phát hiện mặt mình đã hết sưng, kể từ đó độ mẫn cảm da của cô giảm hơn một nửa. Tận đáy lòng, cô vô cùng xúc động và biết ơn Bồ Tát Văn Thù đã từ bi gia hộ cho bệnh tình của cô.

Cô đã phát nguyện ăn chay trường, và bắt đầu từ đó bệnh tình của cô chuyển biến rất tốt, đã khỏi được sáu bảy phần. Đến nay cô đã chay trường được hơn mười năm.

Cô còn một căn bệnh lạ nữa, đó là cô luôn khát nước. Hễ thức dậy là cô uống nước không ngừng, uống mãi cho đến đêm khuya khi nào đi ngủ mới thôi. Hằng ngày, lúc nào cũng mang nước kè kè theo bên mình, ngoài ra cô còn phải phun nước lên mặt, cô có thể tắm rửa, bơi lội, ngâm nước cả ngày mới chịu lên...
Trong gia đình, tuy là con gái nhưng cô Xuân có thói quen thích chỉ huy mẹ, mẹ cô thì rất nghe theo và phục vụ cô. Nhưng trong đời thường giữa hai mẹ con cũng thường sảy ra xung đột, cãi nhau dẫn đến giận hờn... Vì tình thương khó chia cắt nên mẹ một lòng sống theo ý con gái, con cũng hết lòng phụng dưỡng mẹ nhưng họ vô tình vẫn hành xử theo thói quen và nghiệp lực của quá khứ...

Tháng 7 năm 2012, nhờ Phật gia hộ mà nguyên nhân căn bệnh thiếu nước và mối quan hệ giữa mẹ và cô Xuân được hé mở.

Cô Xuân được một vị đồng tu đã khai thiên nhãn dẫn đến nhà một người họ hàng, ở lại đó ba ngày, để tham dự đại lễ cầu siêu. Sau khi đại lễ hoàn tất, mọi người cùng ngồi trò chuyện thì bỗng vị đồng tu đã khai thiên nhãn im bặt, nhìn chăm chú vào cô , đầy vẻ ngạc nhiên...
Cô Xuân thấy vậy thì mỉm cười hỏi:
- Sao ông nhìn tôi lạ thế? Đã thấu hiểu được gì từ tôi chăng?
Vị này nghiêm nghị gật đầu, đáp:
- Tôi nhìn thấy có một trại quân thời cổ, vị nguyên soái mười phần anh tuấn, oai vệ... CHÍNH LÀ CÔ! Đang có mặt tại đó!
Lão Sư Trịnh Bá Đức nghe vậy liền hỏi:
- Ông xem trên lá cờ của vị nguyên soái này viết chữ gì?
- Ồ! Tôi nhìn thấy rồi, là chữ” Chu”!
- Họ” Chu” ư?
Chúng tôi cùng suy nghĩ, vậy ông tướng “Chu” này thuộc triều đại nào đây?...
Vị thông tuệ nhắm mắt một lát rồi nói:
- Tôi nhìn thấy cô rồi: Là một nam tử trẻ, rất uy vũ anh tuấn, mọi người xung quanh đều gọi cô là”Đô Đốc”.
- Đô Đốc ư?
Chúng tôi cùng lên tiếng hỏi, nhìn nhau ngẩn ngơ...
- Phải! Cô chính là Chu Du của nước Ngô thời Tam Quốc, mẹ của cô là Tướng Quân Hoàng Cái nổi danh với khổ nhục kế “ trá hàng” để lừa Tào Tháo...

“ Theo sử cũ, để đối địch với quân của Tào Tháo hùng mạnh, Hoàng Cái đã cùng Chu Du đề ra mưu kế hỏa thiêu Xích Bích.
Hoàng Cái nói với Chu Du:
- Địch đông ta ít, khó đánh lâu, tôi quan sát thấy thuyền Tào Tháo nối liền đầu đuôi, có thể dùng hỏa công để thắng... Tôi tình nguyện cam chịu để ngài đánh thảm, sau đó sẽ làm bộ bất mãn rồi lén gửi thư cho Tào Tháo giả vờ đầu hàng. Đợi quân sĩ bên Tào chủ quan, thì ta phóng lửa, nương sức gió mạnh, lửa sẽ thiêu cháy hết doanh trại trên sông của địch.
Màn diễn kịch lừa Tào Tháo của Chu Du và Hoàng Cái thành công. Vậy là trong trận Xích Bích, tướng sĩ quân Tào bị thiêu chết, thương vong vô số, không kể xiết”...

Hóa ra hai mẹ con cô Xuân kiếp trước lại là hai vị tướng tài, vang dội : Chu Du và Hoàng Cái.
Cô Xuân và tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc đến há hốc mồm...

Vị đồng tu kia kể tiếp: Ông nhìn thấy những tướng sĩ bị thiêu chết nhiều không đếm xuể... Họ bị thiêu đến mức không còn hình người, chân tay tàn khuyết... Rất nhiều người hiện nay còn chìm trong ác đạo, thọ khổ không diễn tả được, muốn thoát ra cũng không biết khi nào ra...Còn lại một số đang hiện hữa xung quanh chúng ta, muốn chúng ta cầu siêu độ cho họ...
Kể xong, ông quay sang nói với cô Xuân:
- Do cô hiện tại còn phúc báo lớn, nên oan gia trái chủ không thể quấy phá cô được nhiều, nhưng cô nhất định phải sám hối, hơn nữa phải dốc sức giúp cho những oan gia bị hại chết này được thoát khỏi khổ ải, bọn họ thật quá thảm và đáng thương!

Đô Đốc Chu Du vào thời đó, là một vị nguyên soái trẻ tuổi oai hùng, tài hoa xuất chúng, tên tuổi lưu truyền khắp thiên hạ, nhưng do sát sinh quá nhiều nên ông chỉ sống tới 36 tuổi.

Hiện tại là năm 2012, chuyện đã qua đến 2 ngàn năm, cũng không biết trong khoảng thời gian này Chu Du có phải vào các ác đạo như địa ngục, súc sinh chịu quả báo của nghiệp binh đao chém giết không, nhưng hẳn những bệnh của cô hiện tạo chỉ là những dư báo còn sót lại mà thôi.


Không những thế, nhờ cô biết tu theo Phật Pháp nên sự việc có thể cứu vãn được, cô đã hiểu ra mình vì sao bị nhiều bệnh khổ ...Do quá khứ là Chu Du nên đời này cô vẫn còn mang theo hào khí anh hùng, Chu Du quá khứ vốn là một mỹ nam tài hoa, anh tuấn thì đời này cô vẫn là một mỹ nữ thanh tú, trên mặt luôn toát ra vẻ anh hùng, lịch lãm ...
Quá khứ, Chu Du tính tình phóng khoáng, đại lượng, cư xử đắc nhân tâm, tuổi trẻ còn được Tôn Quyền nước Ngô đề bạt trọng dụng.


Trong” Tam Quốc Diễn Nghĩa”, tác giả La Hán Trung thì Chu Du bị Gia Cát Lượng chọc tức chết, nhưng đó chỉ là lời bịa đặt, không có thực.


Đời nay, hãy xem kiếp sau của Chu Du là cô Xuân: Tính cách vẫn hào sảng, khoan dung, rất thích hành thiện tích đức, bố thí rộng, kết duyên lành... Chu Du từ thời thiếu niên đã giỏi âm nhạc, thính giác vô cùng tinh tế, nghe kể:” Dù ông đã uống ba bình rượu, nhưng khi nhạc tấu lên bị sai, ông vẫn nhận ra và ngay lập tức quay đầu nhìn nghệ nhân”...

Do quá khứ Chu Du là một trong những người lập mưu hỏa thiêu quân Tào, nên hiện tại cô Xuân cũng bị dư âm của quả báo, bởi làm người chết cháy, thèm nước... Nên kiếp này bản thân cô luôn khát nước, thích ngâm nước...

Nghe đến đây, cô Xuân rơi lệ, phát tâm sám hối dũng mãnh, cô chân thành hướng về các chúng sanh bị hại xin sám hối, rồi từ đây phát nguyện dùng Phật Pháp làm lợi cho họ, đời đời dùng công đức tu tập hồi hướng cho tất cả được thoát ly biển khổ sinh tử.

Đại nguyện được phát ra với tâm ăn năn sám hối vô bờ, vì thương xót những nạn nhân chết thảm mà cô Xuân quyết tâm học hỏi lời chỉ dạy của Phật Pháp một cách chân chính, bền bỉ nhất. Bệnh cô nhờ đó được tiêu tan, tín tâm lại càng kiên cố.

Đây là tất cả những gì tôi chứng kiến và viết ra trung thực, bạn có thể không tin... Nhưng tôi hy vọng câu truyện này sẽ mang lại lợi ích cho những ai hữu duyên đọc được bài viết này.

Nam Mô A Di Đà Phật!
( Trích" Báo Ứng Hiện Đời 7")
- Hiệu đính: Thiện Như -
- Biên dịch: Hạnh Đoan -

Một lượt chia sẻ hoặc một câu bình luận của bạn, đều sẽ giúp cho nhiều người tiếp cận được bài viết hơn. Xin các bạn đừng ngại bỏ thêm chút công sức, để chung tay đem thiện pháp, đem Đạo lí Nhân quả Phật dạy đến với nhiều người, cuộc đời bớt đi một chút tăm tối của Vô minh, tăng thêm chút ánh sáng của Phật Pháp, công đức vô lượng !