Đạo và đời

[NHÂN QUẢ - LUÂN HỒI]: Con Quỷ Mượn Bài Vị Ở Tạm.


  

Thời Nam Tống, có người tên Tư Mã Văn Tuyên, một lòng qui kính ba ngôi báu, lại thường thỉnh chư tăng về nhà tụng kinh, niệm Phật.

Tư Mã Văn Tuyên có người em trai, hai anh em rất thương yêu nhau, thường xuyên ngồi lại đàm luận, nghiên cứu Phật pháp. Nhưng bất hạnh thay, người em qua đời khi tóc hãy còn xanh. Khoảng một năm sau, người mẹ hiền cũng qui tiên. Tư Mã Văn Tuyên hết sức đau buồn, ở mãi trong nhà nói chuyện với hai bài vị.

Ngày nọ, Tư Mã Văn Tuyên đang đọc sách trong phòng, bỗng thấy em trai hiện hình trên bài vị, cách ăn mặc, cử chỉ chẳng khác ngày thường. Thấy kì lạ quá, Tư Mã Văn Tuyên đến gần xem cho tường tận.

Em trai trên bài vị cười hì hì, nói với tiên sinh:
- Ây, em đã đợi trong này rất lâu rồi, sao mãi đến hôm nay anh mới phát hiện ra? Em đói quá! Anh mau lấy thức ăn cho em!
- Em thật là em của anh sao?

Tư Mã Văn Tuyên thấy quỉ, thắc mắc nghi ngờ:
- Nếu quả thật là em của anh, lúc sinh tiền em luôn giữ năm giới, tu mười điều lành, chiếu theo kinh Phật, lẽ ra sau khi chết đã được sinh về cõi trời rồi, sao có thể đọa làm quỉ được?

Quỉ đứng trước bài vị của người em, nghe Tư Mã Văn Tuyên nói, cứng họng, nhìn Văn Tuyên một lúc, rồi biến đi.

Đêm đó, Văn Tuyên mơ thấy em trai. Hình như em đến từ một nơi rất đặc biệt. Vừa thấy Văn Tuyên, anh liền nói: - Khi còn sống em thực tập các hạnh lành, sau khi chết được sinh về cõi trời, người mà anh thấy trên linh vị lúc sáng đó không phải là em. Hắn giả em để xin ăn đấy, em sợ anh không biết, cho nên đến báo cho anh”. Nói xong, em trai Văn Tuyên liền biến đi.

Sáng sớm hôm sau, vừa thức dậy Văn Tuyên đến chùa, thỉnh chư tăng tụng một đoạn kinh Lăng Nghiêm, sau đó bảo tất cả gia nô ra đứng giữ cửa, chuẩn bị bắt quỉ.

Con quỉ đó cũng thật xảo quyệt, vừa thấy tình thế bất ổn, liền tìm cách chạy trốn. Đầu tiên nó trốn dưới giường, nhân lúc không có ai, liền chạy ra ngoài và hiện nguyên hình.

Nó xấu xí vô cùng, hình tướng hết sức dữ tợn, khiến cho người nhà của Văn Tuyên đều kinh hồn khiếp vía. Mọi người quơ chổi, múa gậy để đuổi nó đi. Nó van nài:

- Tôi đói quá, chỉ muốn thức ăn thôi, vài ngày nữa sẽ đi ngay. Nói xong, biến mất.

Một lát sau, Văn Tuyên phát hiện quỉ lại xuất hiện, lần này là trên linh vị của mẹ ông. Tiên sinh thở dài, thầm nhủ: - Xem ra con quỉ này đuổi không đi, mau đem thức ăn đến cho nó ăn, chỉ còn cách đợi nó chán rồi tự bỏ đi mà thôi!

Mỗi ngày người nhà tiên sinh đều phải đem thức ăn đến cho quỉ, còn quỉ cũng biết phận mình, chỉ đi tới đi lui mà chẳng làm loạn hoặc hại ai. Trải qua một thời gian lâu sau, mọi người thấy con quỉ này cũng hay hay, ai cũng thích nói chuyện với nó; không ngờ, nó cũng biết đạo lí, điều lành, bên hỏi bên đáp, thật tâm đầu ý hợp.

Lúc đầu, mọi người có chút gì đó sợ nó làm hại, sau đó dần dần quen thân, mọi người không còn thấy sợ quỉ nữa và ngược lại quỉ cũng vậy. Từ đó, quỉ ở lại nhà Văn Tuyên, cũng ra vào, sinh hoạt y như một thành viên chính thức trong nhà.

Chuyện kì lạ này chẳng mấy chốc được truyền khắp kinh thành, người đến xem đông đến nỗi đoạn đường vào nhà tiên sinh lúc nào cũng không có lối chen chân.

Có nhiều vị tăng đến xem, trong đó có một vị ở chùa Nam Lâm cũng đàm luận với quỉ, quỉ cũng không sợ thầy. Hai bên đàm luận rất tâm đầu ý hợp, quỉ còn kể lại thân thế của mình cho mọi người biết.

- Đời trước tôi là người giàu sang, có địa vị, hưởng tất cả vinh hoa phú quí, nhưng không biết tu nhân tích đức, lại gây tạo rất nhiều nghiệp xấu, cho nên sau khi chết mới đọa làm quỉ như thế này.

Quỉ còn nói một cách kiêu hãnh: - Tuy là quỉ, nhưng địa vị của tôi chẳng thấp chút nào! Năm ngoái có 400 con quỉ đến đây gieo rắc dịch bệnh, những người chết trong đợt dịch đó đều là người không tin Phật pháp. Cho nên, tôi được cử đến giám sát, xem xét ai là người làm thiện, tin Phật, thì giúp họ tránh trận dịch này.

Vị tăng lại hỏi quỉ: - Người và quỉ không giống nhau, không nên sống chung. Ta nghĩ ngươi đến đây không phải chỉ để tìm thức ăn, nếu không thì sao ở lại lâu đến như vậy?

- Thú thật chẳng dám giấu gì, trong nhà này có một cô gái, đáng lẽ cô ta đã bị bắt vào địa ngục rồi, nhưng nghe nói cô ta trì giới rất nghiêm mật, tinh tấn thực tập Phật pháp, ít ai sánh bằng. Cho nên tôi đến ở đây là vì muốn xem xét coi thử cô ta có thật sự giữ giới, tinh tấn hay giả bộ hình tướng bên ngoài.

Cứ như vậy, người và quỉ cùng nhau chung sống thêm một thời gian nữa. Một ngày nọ, quỉ nói với Văn Tuyên: - Tôi sắp phải đi rồi, hôm nay xin từ biệt mọi người.

Mọi người trong nhà Văn Tuyên thấy có chút gì đó lưu luyến không nỡ xa, và một vấn đề họ không hiểu là tại sao quỉ lại hiện hình trên linh vị. Họ hỏi: - Chúng tôi nghĩ hoài không ra, tại sao ngươi có thể chiếm đoạt linh vị của người khác được?

Quỉ cười đáp: - Những người đã mất trong nhà này, lúc còn sống đều thọ trì năm giới, tu mười điều lành, thực hành phương pháp giải thoát của Phật Đà như: niệm Phật, ăn chay, phóng sinh…Sau khi chết đều được vãng sinh về thế giới Cực lạc hay cõi trời cả rồi; những bài vị này chỉ đặt cho có vậy thôi, cho nên tôi mới mượn ở tạm!

Nam Mô A Di Đà Phật!