Đạo và đời

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Cô Hai Cháo Vịt


 

Ở đường Dương Bá Trạc, quận 8, TP. HCM, vào khoảng những năm 1970, có một người chuyên bán cháo vịt, tên là cô Hai.

Quán cháo vịt của cô bán rất chạy, khắp vùng ai cũng biết tiếng “cô Hai cháo vịt”. Khách tới ăn đông đến mức một buổi chiều có thể bán hết 20 con vịt .

Do sợ mua vịt làm sẵn ở bên ngoài không được ngon, nên cô Hai luôn tự tay mình ra chợ lựa từng con vịt còn sống về làm thịt.

Do có kinh nghiệm nhiều năm, cô Hai chỉ cần cầm con vịt lên là biết được con nào da nhiều, con nào mỡ nhiều, con nào thịt dai, con nào thịt bở... Sau đó đem về đích thân cắt cổ từng con làm thịt.

Suốt khoảng 20 năm bán cháo vịt như vậy, số lượng vịt bị cô giết quả là một con số ...toát mồ hôi, trên 140.000 con. Một hôm, sau khi làm thịt mấy chục con vịt xong, cô cảm thấy đau đầu nên để việc cho các con làm tiếp, còn cô đi vào trong nhà nằm ngủ một giấc.

Trong giấc mơ, cô thấy mẹ của mình ( đã chết mấy chục năm về trước) trở về tìm cô. Điều kinh ngạc là cổ của bà bị ai cắt không rõ, đầu không đứt ra hẳn mà lủng lẳng trên cổ, máu chảy đầm đìa , nhìn rất kinh dị.

Bà tiến đến nắm lấy đầu cô Hai, giọng xuống bàn, và oán trách rằng:

- Tao nuôi mày khôn lớn, trưởng thành ... để bây giờ mày cắt cổ tao !

Cô Hai liền nói:

- Con cắt cổ má hồi nào mà má nói như vậy ? Má chết rồi, má chết mấy chục năm rồi mà giờ má nói con cắt cổ má ? Má chết vì bệnh mà sao đổ thừa là con cắt cổ má ?

Bà mẹ liền nắm đầu cô đập xuống giường và lớn tiếng :

- Tại mày không biết nên mày nói như vậy. Mày mới cắt cổ tao đây, tao đau đớn chừng nào. Giờ tao về tao trả thù mày.

Khi đó cô Hai giật mình thức giấc, quá sức kinh hoàng, cô liền ngồi hồi tưởng lại, và nhớ ra. Quả là hồi trưa , trong số mấy chục con vịt bị cô giết , có một con vịt, sau khi bị cô cắt cổ xong, do cô đưa dao hơi quá tay nên cái đầu nó gần đứt giống như treo lủng lẳng trên cổ. Vậy mà con vịt này không chịu chết ngay, mà nó giãy giụa, vùng ra chạy được một đoạn mới ngã vật ra chết.

Giờ cô nhớ lại mới thấy cái cổ con vịt ấy lủng lẳng y hệt cổ của mẹ cô trong giấc mơ.

Xâu chuỗi lại sự việc, cô Hai kinh hoàng hiểu ra rằng, mẹ mình đã đầu thai thành con vịt đó, và chính tay cô chứ không ai khác đã cắt cổ mẹ mình. Luân hồi này thật là oan trái, nghiệt ngã. Từ đó cô bỏ nghề bán cháo vịt , thương hiệu “ Cô Hai Cháo Vịt” dần chìm vào quên lãng, nhưng ác nghiệp cô đã gây ra, cùng những mối oán hận, những sự trả thù của những con vật bị giết trong những kiếp sau, sẽ còn theo cô không biết đến khi nào mới dứt.

---------------------------
Lạm bàn :

Luân hồi này như những màn bi hài kịch nối tiếp nhau nghiệt ngã không có hồi kết, vui thì ít, buồn khổ thì nhiều.

Nay ta ở trong cảnh sung túc, phước nhiều, quyền lực nhièu, thì ta lấy đau khổ của chúng sinh khác để thỏa mãn cái khoái trá, ưa thích của mình, phục vụ cho lợi ích của mình.

Để rồi mai mốt đổi vai, chúng sinh cũng sẽ đạp lên nỗi đau khổ của ta để thỏa mãn cơn khát máu, phục vụ cho sở thích của chúng sinh.
Đổi qua lật lại, lên lên xuống xuống như thế, với ai thì cũng đều đã vô số lần như vậy.

Cái gì mới quan trọng đây ? Gia đình, tài sản, quyền uy, thỏa mãn … kể ra thì nhiều lắm, nhưng cái gì sẽ còn mãi đây ?

Xin thưa, đó là khổ đau, là máu và nước mắt. Thế nên, với những người có trí tuệ, thì thoát khỏi màn kịch của luân hồi nghiệt ngã này mới thật sự là mục đích quan trọng nhất. Và đó là lí do Phật Pháp đến với thế gian.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Nguồn: (Quang Tử)