Đạo và đời

[NHÂN QUẢ - LUÂN HỒI]: Câu Chuyện Về Duyên Nợ Vợ Chồng Và Người Mẹ Chồng Từ Kiếp Trước.


Tháng 9/2006, tại Thượng Hải - tôi (tức Quả Khanh- một cư sĩ có túc mạng thông, có thể thấy được nhân quả nghiệp duyên của người khác) gặp một đôi vợ chồng, người chồng là Kim Đồng, người vợ tên Diễm Lệ, quả là người đúng như tên, mặc dù tuổi họ không còn trẻ nhưng nhìn đẹp như một đôi Kim đồng - Ngọc nữ.
Người chồng kể:

“ Chúng tôi có hai con gái, sự nghiệp tương đối phát, của cải sung túc lại có chung tín ngưỡng Phật giáo, nên đồng thấy mình là người có số mệnh may mắn, hạnh phúc nhất, cùng sống rất mãn ý trong thế giới này.

Nào ngờ năm ngoái tai họa đột nhiên ập tới, vợ tôi bỗng nhiên ngực phải nàng có khối u, bệnh viện chuẩn đoán là “ung bướu ác tính” phải cắt bỏ ngay.

Sau khi mổ xong, vợ tôi xuất viện về nhà rồi tinh thần vẫn còn suy sụp chưa thể hồi phục, hình vóc tiều tụy, mặt mày ủ rũ, hai mắt vô hồn, không những chẳng thiết ăn uống, mà mỗi lúc tắm gội nàng càng đau khổ (chán chường đến không muốn sống), nàng khóc lóc bi lụy thống thiết…

Những lúc đó tôi hiểu vì sao nàng khóc, rất muốn an ủi nàng, nhưng chỉ biết đứng bên ngoài cửa, xót xa lắng nghe tiếng nước chảy và âm thanh tay nàng đấm vào tường, mà cảm giác như tim mình cũng bị đau đớn theo, tôi khổ đến muốn thét to lên, và tôi cũng bật khóc thống thiết không cầm được, khiến hai con tôi đứng phía sau cũng bị ảnh hưởng lây, cũng khóc nức nở theo…

Cảnh tượng bi thảm thê lương này, ngày xưa chúng tôi chỉ thấy trong phim ảnh, sách truyện , nhưng bây giờ lại xuất hiện trong gia đình tôi, làm sao mà không bi quan không chán nản cho được?

Đêm đêm tôi thường an ủi vỗ về bà xã:

– Trên thế giới các phụ nữ bị ung thư phải cắt bỏ ngực rất nhiều, há chẳng phải Phật pháp thường giảng : Nhân sinh vô thường hay sao? Có rất nhiều gia đình gặp thống khổ rủi ro, chứ đâu phải chỉ có riêng mình…? Em đừng vì mất đi một phần cơ thể mà sầu thảm quá mức, anh chẳng ngại chuyện đó đâu ! Nên em đừng có khóc nữa, những ngày tháng tươi đẹp vẫn đang chờ chúng ta chung hưởng! Em hãy vui lên vì buồn khổ tổn hại cho sức khỏe!

Nghe tôi nói thế nàng nguôi ngoai được vài ngày, nhưng trông rất suy sụp, so với dáng vẻ tươi tắn căng tràn nhựa sống trước đây, giống như là hai người khác.

Mấy tháng trước, vợ tôi đột nhiên cảm thấy sườn phải có chút đâu, nàng nghĩ: “ Có lẽ do làm việc nhà nên thấy như vậy”…nhưng dần dần sườn bên trái cũng phát đau, nàng thấy không ổn nên tới bệnh viện khám, mới hay tế bào ung bướu đã phát tán, xem như mạng sống nàng có kéo dài thì cũng không quá ba tháng… Tin này đối với tôi giống như sấm nổ giữa trời quang!

Vợ tôi là người rất thông minh, cho dù tôi không cho nàng hay, nàng vẫn tự biết được..

Đúng lúc này, bạn bè mang bộ sách “ Báo ứng hiện đời” đến biếu cho, thấy trong đây giảng thuật toàn những chuyện thần kì khiến người tin sâu nhân quả, đã thôi thúc tôi nảy ý niệm: “ Nhất định phải gặp bằng được Hòa thượng Diệu Pháp và tác giả”.

Sau nhiều lần dò la, hỏi thăm, cuối cùng nhờ sư huynh Quả Long mà chúng tôi biết được tin của ngài, bèn vội tìm đến đây. Chẳng biết ngài có thế giúp chúng tôi giải rõ nhân quả để chúng tôi minh bạch chăng?

Vợ tôi nói : Nếu được vậy thì dù có chết nàng cũng cam lòng, không còn hối tiếc!..Tôi cũng rất thắc mắc, vì chúng tôi đã thân cận Phật pháp mười mấy năm, vì sao vẫn gặp phải tai nạn như hiện nay? Đã biết bao lần tôi ở trước tượng Bồ Tát Quan Thế Âm khóc than cầu cứu, nhưng chuyện xảy đến vẫn luôn là tin dữ. Mong ngài có thể giúp chúng tôi giải trừ nghi mê, xin cảm tạ vô cùng!

Tôi bảo họ :

– Hai vị dù đang ở độ tuổi hoa niên tuyệt đẹp trong kiếp nhân sinh, nhưng lại bị vướng vào căn bệnh vô cùng nghiệt ngã này. Những ngày tháng hạnh phúc trong quá khứ đã trôi qua không còn trở lại, vì vậy mà khổ hết chỗ nói. Đây toàn là do các vị không hiểu rõ giáo lý của Phật, không lo giữ giới mà tạo thành! Không phải tới giờ hai vị vẫn còn ăn mặn hay sao?

Kim Đồng vội thưa:

– Chúng tôi là người tại gia, há chẳng phải Phật cho phép được ăn “ tam tịnh nhục” hay sao?

Tôi giải thích:

– Đó là Phật dạy đối với người không thể lập tức bỏ thịt ăn chay ngay nên mới tạm đặt phương tiện như vậy để giúp họ đoạn thịt dần dần. Hai vị cũng tin nhân quả mà? Nghĩa là nếu bạn ăn thịt chúng sinh, thì chúng sinh ắt sẽ ăn thịt bạn. Bạn gieo kinh hoàng, thống khổ, tử vong cho chúng sinh, thì chúng sinh cũng sẽ khiến bạn bị y hệt vậy. Người ăn thịt không phải là đệ tử Phật, không thể ra khỏi tam giới, những điều này trong “ Kinh Lăng Nghiêm” Phật đã giảng rất rõ ràng. Vì sao hai vị không chịu xem kinh điển?

Kim Đồng nói anh có đọc qua “Kinh Lăng Nghiêm” của ngài Tuyên Hóa giảng, nhưng chỉ đọc chứ không thâm nhập ý kinh.

Tôi nói tiếp:

– “Sát sinh ăn thịt” chính là nguyên nhân thứ nhất khiến vợ anh mắc ác bệnh. Còn nguyên nhân thứ hai là..(xin đừng trách tôi nói thẳng quá khó nghe)..

Kim Đồng và vợ vội thỉnh cầu tôi cứ nói rõ ràng ra, bọn họ sẽ không ngại.

Thế là tôi bảo:

– Tôi biết hai vị thật lòng yêu thương nhau, tình cảm rất sâu đậm, khăng khít khó lìa. Nhưng tôi cũng thừa biết do hai vị có dung nhan quá mỹ miều, tuấn tú (nên anh thì thừa sức khiến phái nữ tâm thần điên đảo, chị thì có thể làm bao nam nhân nghiêng ngửa phách hồn…) Do vậy mà đời sống tình ái của anh chị cực kì phong phú, dồi dào, dư thừa… Nhưng phải biết : Hễ vui đến đỉnh điểm thì sẽ phát sinh bi thảm. Còn nguyên nhân thứ ba..(nói đến đây tôi quay qua Diễm Lệ) hỏi:

– Có phải cô và mẹ chồng rất xung khắc, đến độ dù có gặp mặt nhau cũng không muốn nhìn, ghét đến chẳng muốn chuyện trò..và trong lòng cô rất xem thường bà?

Nghe vậy Diễm Lệ liền bật khóc, khóc tức tưởi , nàng kể:

– Tôi mà ở chung với mẹ chồng thì bà luôn soi mói, bới móc tìm lỗi, chỉ cần tôi nhấc tay động chân là bà vội mỉa mai xỉa xói…khiến tôi rất phiền! Vì vậy mà tôi không muốn ở chung với bà.

Tôi nói :

– Cô có biết mẹ chồng rất yêu con trai, luôn khát khao mong được ở chung với Kim Đồng, bởi bà sợ cô không khéo chăm sóc con trai bà, mà chồng cô cũng rất muốn ở chung cùng mẹ để tiện bày tỏ hiếu tâm?

Kim Đồng hết sức kinh ngạc, hỏi:

– Vì sao ngài có thể nắm rõ tình huống gia đình tôi như trong lòng bàn tay vậy?

Tôi đáp:

– Tất cả ngôn hạnh, tâm niệm của chúng sinh, không những chư Phật, Bồ tát, mà cả đến quỷ thần đều nhìn thấy hết, do tôi minh bạch lý này rồi nên mới quyết tâm đoạn ác tu thiện… Tôi mong các vị từ hôm nay trở đi, sau khi đã sáng tỏ lý này rồi thì hãy phát tâm ăn năn sám hối, sửa đổi… Bởi vì tất cả việc ác chúng ta làm, những việc mà ta luôn chắc mẩm chỉ mình biết (không ai thấy, không ai hay)… Thế nhưng không những chư Phật, Bồ tát biết hết, mà ngay cả quỷ thần đều biết rõ tất tần tật. Đây giống như tín hiệu sóng điện vậy, cho dù phòng của bạn đóng kín, thì sóng điện vẫn có thể xâm nhập vào, vì vậy mà tất cả ngôn hạnh, tư tưởng của bạn, chư quỷ thần trên trời dưới đất đều nhìn thấy rõ mồn một và nghe rõ bên tai, đồng nhận ra là nên giúp hay hủy hoại bạn!.. Nhưng chỉ có bạn là mù tịt, không biết gì (mọi việc xảy đến tất cả đều căn cứ theo đức hạnh của bạn mà định đoạt) . Bởi vậy đối với các ác nghiệp sát, đạo, dâm vọng… Nếu bạn có thể thành tâm sám hối, thì những bệnh bất trị mà bạn ngỡ đã cùng đường, vẫn tìm ra lối thoát…

Nghe tôi nói xong, họ đều phát nguyện từ nay sẽ không ăn thịt chúng sinh nữa, thệ kể từ đây nghiêm trì giới luật, quyết tâm bỏ ác tu thiện. Diễm Lệ còn phát nguyện sẽ sửa đổi và cố gắng tạo quan hệ tốt đẹp với mẹ chồng.

Tôi hỏi Diễm Lệ:

Có phải cô thấy việc cải thiện quan hệ với mẹ chồng là rất khó?

– Dạ phải. Bởi mẹ chồng ngó bộ không dung nổi tôi, tôi không có lỗi gì bà cũng cố tìm cho ra hoặc cố tình biến không lỗi thành có lỗi, vì vậy tôi chẳng biết phải làm sao cho ổn?

Tôi hỏi:

– Hai vị có muốn biết nhân duyên kiếp trước của mình với bà là như thế nào không?

Hai người đồng đáp:

– Dạ muốn, muốn quá đi chứ ạ!

Tiếng họ reo lên mừng rỡ như trẻ con khiến tất cả đều bật cười. Lúc này trông Diễm Lệ rất tươi tắn khả ái, chẳng có vẻ gì là bệnh nặng, thế là tôi kể rõ nhân duyên kiến kiếp của họ như sau:

“ Vào thời Võ Tắc Thiên triều Đường, có hai vị công tử con nhà quan, (tạm gọi) là An công tử và Bảo công tử, họ là bạn tâm giao, nghĩa tình thân thiết. Hay rủ nhau đi du ngoạn, đến chùa thắp hương, cúng dường…tay luôn lần chuỗi…đều này chứng tỏ bọn họ rất mộ đạo, tin Phật chí thành. Thế nhưng, đáng tiếc họ thường đến lầu xanh xem ca vũ, uống rượu giải trí.

Công tử Bảo hay nổi nóng với tên tớ trai theo hầu bên mình, mỗi lần dạy dỗ hắn mà cáu tiết là chàng thịnh nộ làm dữ, khiến nó sợ phát khiếp. Tên tớ trai này cả đời phục vụ công tử, còn công tử thì quát mắng nó cũng …cả đời.

Tên đầy tớ đó chết rồi , do tạo nhiều ác nghiệp nên phải vào địa ngục thọ khổ, còn hai vị công tử do nhiều đời ưa cúng dường Tam Bảo nên chết rồi sinh thiên, hưởng hết phúc báu thì họ sinh vào trần gian, sống đời vô cùng giàu có.

Do nhân duyên đời trước, họ vẫn làm bạn hữu, thường ở chung, cúng lễ Phật, hành thiện bố thí, rất được bá tính thời ấy kính ngưỡng.

Rồi kiếp sau nữa, hai người sinh ra vẫn tin thờ Phật nhưng lại ham mê săn bắn, họ thường rủ nhau lên núi săn. (Xin tiếp tục gọi hai công tử ở kiếp tiếp theo này vẫn là An và Bảo. Khi Bảo phát hiện ra con nai thì giương súng lên bắn, ngay lúc đó chàng An khởi niệm xót thương liền đưa tay đẩy họng súng của bạn chỉa lên trời, khiến đạn bắn vào hư không, nhờ vậy mà con nai sống sót, nó quay đầu nhìn rồi hoảng hốt co giò chạy mất.

Con nai đó chính là tên đầy tớ của công tử Bảo kiếp xưa, sau khi hắn từ địa ngục lên thì đầu thai vào cõi súc sinh làm nai, may được An công tử cứu mạng…

Tôi nhìn Kim Đồng bảo:

– Anh chính là hậu thân của An công tử , vợ anh chính là hậu thân của Bảo công tử. Con nai sau khi mãn kiếp súc sinh thì đầu thai vào nhân gian, sinh làm người đã mấy đời, đến kiếp này thì làm mẫu thân của anh, bà tìm đến để báo ân cứu mạng kiếp xưa khi làm nai. Chẳng phải đối với anh bà rất quan tâm , chăm sóc, yêu thương cực kì đặc biệt? (Bạn đã thấy phóng sinh – cứu mạng chúng sinh kỳ diệu như thế nào chưa ?)

Kim Đồng kể:

– Dù cha mẹ ngụ ở quê, nhưng hàng ngày trước và sau khi dùng cơm tôi đều gọi điện hỏi han chuyện trò, bằng không tối đó bà chẳng thể ngủ yên.

Tôi bảo Diễm Lệ:

– Cô chính là công tử Bảo thường quở mắng tớ trai đó , cũng là cngười từng muốn giết con nai đó. Tên tớ trai này vốn mồ côi cha mẹ, cũng nhờ Bảo có lòng từ thu nhận dưỡng nuôi dùm, do hắn có nhiều tật xấu nên Bảo thường quở mắng, rầy la, không phân hoàn cảnh, trường hợp, thời gian….

Bởi hắn là một kẻ dễ tự ái, giàu lòng tự tôn, do vậy mà sinh tâm sân hận. Mặc dù kiếp ấy hắn tri ân Bảo thu nhận nuôi dưỡng nên cam chịu nhục vâng theo (song tâm oán hận vẫn ôm đến đời này), trong các kiếp quá khứ thì hắn với cô là thân phận đầy tớ và chủ nhân, con nai và thợ săn…nhưng bây giờ đã chuyển thành mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Hiện thời mẹ chồng ở địa vị bề trên, phải biết không có gì vô cớ mà sinh lỗi đâu, đều tại kiếp trước cô trồng nhân xấu nên nay mới gặt quả không ưng ý. Đã hiểu rõ điều này rồi, cô còn oán hận mẹ chồng hay nhăn nhó, chuyên bới lông tìm vết bắt bẻ cô hoài hay không?

Tôi lại hỏi Kim Đồng:

– Có phải lưng anh thường rất đau mỏi, khi đi tiểu đến cuối cùng hay có cảm giác bài tiết chưa hết? Tim còn có cảm giác bị ngột ngạt áp chế?

– Dạ đúng ạ.

Tôi bảo:

– Hiện tại chỉ bị vậy thôi, có đi y viện cũng khám không ra bệnh…nhưng nếu anh không thay đổi nếp sống, không quyết tâm dứt mặn ăn chay, chẳng chịu giữ ngũ giới của Phật, thì tương lai bệnh Tim của anh sẽ bộc phát trước tiên, tiếp đến là thận… Nhưng tôi tin anh sẽ sửa đổi, hơn nữa hiện giờ đã hạ quyết tâm rồi, phải không?

– Dạ đúng – Kim Đồng khẳng định – Từ nay trở đi tôi sẽ sửa đổi bản thân, xin ngài hãy gia trì cho.

Tôi cười bảo:

– Tôi và anh là phàm phu như nhau, cũng đang từng bước lo hoàn thiện, cải đổi thói tật của mình, nếu biết chân thành tu sửa, chúng ta đều sẽ được chư Phật, Bồ tát gia trì. Nếu hai vị có thể trì giới tham thiền tĩnh tọa, thì sẽ khai mở trí huệ tự thân.

Tôi hỏi Diễm Lệ :

– Bây giờ có phải cô đã thoải mái, sức khỏe khá lên rất nhiều?

Tôi vừa hỏi , thì Diễm Lệ tỏ vẻ rất kinh ngạc vui mừng nói:

– Ôi chao , quả thực tôi không còn trạng thái khó chịu kia nữa, có phải ngài đã trị bệnh, ban cho tôi công năng mầu nhiệm này chăng?

Tôi mỉm cười, nói:

– Tôi chỉ có công phu giữ giới, ngoài ra không có tài gì khác. Có phải cô đã quyết định dứt bỏ sát sinh, ăn chay, rất muốn cải thiện quan hệ giữa mình với mẹ chồng?

Cô nói:

– Đoạn ăn mặn thì ngày hôm nay có thể làm ngay…còn những tội khác lòng tôi cũng đã thầm nguyện từ đây về sau nhất quyết không phạm nữa. Nhưng chuyện cải thiện quan hệ với mẹ chồng xem ra có chút khó khăn.. Tôi vẫn còn đang lo…

Tôi nói :

– Bạn xem, tâm bạn vừa thay đổi, lập tức cảm thấy sức khỏe tăng, thân thể thư thái dễ chịu rất nhiều. Kim Đồng này, anh nhìn xem: Khí sắc Diễm Lệ đã chuyển sáng, tươi tắn rất nhiều hay không?
Kim Đồng lộ vẻ rất vui mừng nói:

– Diễm Lệ, em hãy tự soi gương mà xem!

Diễm Lệ soi gương rồi, liền cảm ân tôi.

Tôi nói:

– Bạn cảm tạ sai đối tượng rồi, chúng ta cần phải cảm tạ Phật-Bồ tát! – Là Phật pháp giáo hóa bạn và tôi (nếu không có Phật pháp e rằng tôi sớm đã đọa địa ngục rồi). Kế đến bạn phải cảm tạ tâm mình, vì bạn có thể nghe Pháp tin thọ, chứng thực chân lý : “ Tất cả duy tâm tạo”. Tâm bạn vừa thay đổi thì lập tức phiền não hóa Bồ Đề. Đợi đến khi bạn đối với mẹ chồng, quan hệ tốt đến mức có thể nhẫn nhịn chịu đựng giỏi, thành tựu phẩm hạnh nhân cách tốt rồi, thì chẳng những bệnh tật hoàn toàn tiêu hết,mà ngay cả bộ phận cắt bỏ đi cũng sẽ dần hưng khởi, hồi phục lại. Phật pháp là diệu pháp, diệu đến mức bạn không thể tưởng tượng được đâu!

Một thời gian sau, cách đây mấy ngày Kim Đồng và Diễm Lệ có gọi điện tới, tôi nghe giọng nói Diễm Lệ rất khỏe mạnh, lộ vẻ rất vui. Cô kể mình hàng ngày kiên trì tụng ba bộ Kinh Địa Tạng (hai bộ hồi hướng cho các chúng sinh cô đã giết ăn qua, một bộ hồi hướng cho mẹ chồng), bản thân mình cũng đã trực tiếp hướng mẹ chồng xin lỗi, mặc dù mẹ chồng không hoàn toàn tiếp nhận, nhưng cô đã hạ quyết tâm sửa đổi bản thân, còn khoe là : Hai vợ chồng đã bàn bạc, dự định đến lúc thích hợp (được ba mẹ chồng đồng ý ) sẽ rước họ về ở chung…

Tôi thật mừng cho họ, cầu chúc họ từ đây sống thuận hòa, hạnh phúc, đạo nghiệp viên thành.

Phật nói tất cả chúng sinh đều có Phật tính, có thể thành Phật. Một khi nhân duyên hội đủ, may mắn gặp Phật pháp tưới đẫm ruộng tâm, thì hạt giống Phật sẽ đâm trồi ra hoa kết trái. Không có Phật lực gia trì trong vô hình, thì không thể thành tựu.

Cho nên mỗi người tu hành sau khi khai ngộ rồi, thì việc đầu tiên cần làm là phải báo ân Phật, ân chúng sinh. Vì sao ? Bởi nếu không có Phật pháp giáo dưỡng, thì biết bao giờ chúng ta mới đủ chánh tín, chánh trí, tránh kiến…mà tu hành ? Không nhờ minh sư hướng dẫn, cũng sẽ làm mất cơ duyên tu hành trong đời. Một khi mất thân người, thì việc gặp Phật pháp là việc hi hữu trăm ngàn kiếp mới có được.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Quả Khanh (Trích Nhân Quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám)