Đạo và đời

[Nhân Quả - Luân Hồi]: Cảm Ứng Khi Siêu Độ Vong Linh.


 

Tháng 12 năm 2004, Ấn Độ Dương bị động đất, phát sinh một trận sóng thần cực lớn, ở tám quốc gia Đông Nam Á, số người bị nạn tử vong, mất tích... tính ra hai mươi mấy vạn, hơn ngàn vạn người không có nhà, tổn thất trầm trọng.

Xem ti vi, thấy các thi thể nằm chất đổng trên bãi biển, gia quyến đau buồn tuyệt vọng, một trường “quốc phá gia vong”, khiến lòng người chua xót khôn cùng. Nhìn cảnh tượng này rồi, tôi không cầm được đau buồn, liền phát nguyện tụng Kinh Kim Cang hồi hướng cho những người chết trong cơn sóng thần.

Tôi (tức Quả Khanh - một cư sĩ đã khai mở thiên nhãn) nghiêm túc tụng một bộ Kinh Kim Cang, lúc đọc đến hồi hướng:

“Nguyện đem công đức tụng Kinh Kim Cang này hồi hướng cho tất cả những người bị nạn trong cơn sóng thần nơi Ấn Độ Dương, nguyện chư vị có thể nghe được Phật pháp, phát tâm đại sám hối, sám hối những ác nghiệp đã tạo trong quá khứ, sớm vãng sinh thiện đạo, lìa khổ được vui.”

Đột nhiên, cách vai trái tôi chừng hai mét, xuất hiện một đoàn người đứng xếp hàng dài, rất trật tự, rồi từng người một tiến tới từ bên trái đi qua bên phải, cung kính lễ bái trước quyển Kinh Kim Cang, sau đó không thấy họ nữa...

Cảnh này kéo dài khoảng mấy phút, lúc đó tôi cho rằng đây có thể là ảo giác.

Tôi thầm nghĩ: “Nếu như vừa rồi đoàn người lễ bái Kinh Kim Cang là những vị đã mất trong cơn sóng thần, thì xin hãy hiện lại một chút...”

Trong óc tôi vừa nghĩ như thế, thì đột nhiên thấy ngoài song cửa sổ bên trái phòng xuất hiện rõ ràng những bàn tay đủ loại đủ kiểu, có những ngón móp méo giống như bị ngâm trong nước đã lâu, còn thấy rõ cả móng tay và nơi kẽ tay từng giọt, từng giọt nước đang thi nhau rơi xuống, cảm giác như họ từ trong biển ngoi lên và đang bấu vào cửa kính vậy.

Do việc xảy ra quá bất ngờ, lại ngay trong đêm tối, khiến lòng tôi có chút sợ. Nhưng đêm đó ngoài trời rất trong trẻo, không mưa, vậy mà nơi cửa kính lại xuất hiện những bàn tay ướt sũng nước, ngoài tiên liệu của tôi.

Điều này khiến tôi tin chắc rằng trong biển hẳn có nhiều người nhờ nghe kinh pháp mà được lợi. Thế là tôi lập tức giữ chánh niệm, nhất tâm bất loạn tụng kinh và niệm “Nam-mô A-di-đà Phật…” Bốn bề dần dần hồi phục yên tĩnh như cũ.

Sau việc này tôi nghĩ: “Những người chết này hiện ra như vậy cũng là báo cho chúng ta biết họ thực sự có tồn tại, thực sự rất cần Phật pháp giúp đỡ.”

Cầu mong thế giới này sẽ có nhiều người trì giới học Phật, lòng người đều hướng thiện, mọi việc khắc kỷ, không tranh, không tham, không cầu, không tư lợi, không vọng ngữ... Được vậy thì thiên tai nhân họa sẽ giảm thiểu rất nhiều.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích Báo Ứng Hiện Đời - cố tác giả: Quả Khanh. Dịch: Hạnh Đoan