Đạo và đời

Nắm chứ không giữ!


Con người mãi mãi vẫn còn muốn được “quấy nhiểu” bởi con người, bởi những nồng cháy, những đam mê, những hỉ nộ ái ố… những lời tán tỉnh, những nỗi giận hờn, những niềm tiếc nhớ… chứ không muốn mọi thứ cứ được chương trình hóa bởi robot hay đơn giản hóa bởi chiếc hộp đựng búp bê hay sinh sản vô tính.


Con người vẫn cần có con người. Bởi vì trước sau gì rồi cũng có một hôm “Con tim yêu thương vô tình chợt gọi, lại thấy trong ta hiện bóng con người!”, như lời một bài hát của Trịnh Công Sơn. Tôi đồng ý với anh, và tôi cũng đã yêu...
Nhưng duyên sinh ắt duyên diệt! Tôi biết điều đó, nên đã có tình yêu lớn hơn...


A Di Đà Phật!