Đạo và đời

Muốn Tâm An Lạc


Biết sống an lạc trong hiện tại cũng là một tập khí, một thói quen tốt


Ta suy đoán, dự kiến, chuẩn bị, mơ ước về những “điều kiện hạnh phúc” mà ta sẽ có trong tương lai. Và ta chạy về tương lai, cả trong những giấc ngủ. Hoặc ta có quá nhiều lo lắng, sợ hãi về tương lai, không biết tương lai của mình sẽ ra sao, và những lo lắng, bồn chồn ấy cũng không cho phép ta an trú được trong hiện tại.


Phép đem tâm về hiện tại. Làm thế nào để ta nhận diện được tập khí ấy mỗi khi ta bị nó lôi đi. Ta chỉ cần chú ý tới hơi thở và mỉm cười với tập khí ấy: ô hay, mình lại bị tập khí kéo đi rồi. Nhận diện được tập khí, thì tập khí buông bỏ ta, ta có tự do để sống an vui trong hiện tại.


Ta sẽ phải nhận diện nó mỗi ngày nhiều lần. Biết sống an lạc trong hiện tại cũng là một tập khí, một thói quen tốt. Những thói quen này, ta cần phải tập luyện mới có được.


Chải răng, mặc áo, tắm gội, lái xe, đi bộ…ta hãy để hết tâm ý vào việc ta đang làm, tìm an lạc và hạnh phúc ngay trong những giây phút ấy. Nếu ta có thực tập hơi thở ý thức, thì ta có cơ hội nhận diện tập khí nhiều hơn và mỗi lần được nhận diện thì tập khí kia sẽ không kéo ta đi theo nữa. Đây đã là bắt đầu của thảnh thơi, của giải thoát, của an lạc.


Tập khí của ta ơi, ta biết mi đang biểu hiện. Ta không cần vật lộn với nó, không cần đàn áp nó, chỉ cần nhận diện. Chánh niệm là năng lượng có khả năng nhận diện bất cứ cái gì đang xảy ra, trong đó có tập khí của ta.
Bàn chân ta vẫn bước thong dong giữa sóng gió cuộc đời, nhưng tâm ta không để đi lạc bước giang hồ!


A Di Đà Phật!
P/s: Cứ làm rồi trở thành tập khí ta nhé!