Đạo và đời

[Khai Thị]: Tam Ác Đạo Dễ Vào - Rất Khó Ra - Vậy Không Nên Vào Ác Đạo!


 

Hồi tôi học kinh điển ở Đài Trung, thầy giáo kể cho chúng tôi về một địa ngục, đây là bình thường, không phải quá nghiêm trọng, mạng sống người ở địa ngục bao lâu ?

Trước hết phải nói một ngày ở địa ngục là bao nhiêu năm của nhân gian. Thầy giáo cho chúng tôi biết địa ngục này một ngày ở địa ngục này là hai nghìn bảy trăm năm ở nhân gian. (2,700)

Trung Quốc thường nói có lịch sử năm nghìn năm, trong địa ngục chưa đến hai ngày.Từ đó mới biết rằng, trăm nghìn vạn kiếp, rất có khả năng, không phải bịa đặt.

Quý vị chịu khổ thời gian dài như thế trong địa ngục, luân hồi ác thú, không có thời hạn ra, không có cách nào để ra.

Bởi thế tam ác đạo rất dễ vào, rất khó đi ra !

Thời gian ở cõi ngạ quỉ cách xa chúng ta, một ngày ở cõi quỉ là một tháng ở nhân gian. Bởi thế chúng ta cúng quỉ thần vào các ngày mùng một và rằm, gặp đúng một ngày ba bữa của họ. Bữa sáng, bữa trưa và bữa tối, mỗi ngày ba bữa.

Một ngày của họ bằng một tháng của ta, thọ mạng cõi quỉ, sống ngắn nhất cũng được nghìn tuổi, một nghìn tuổi. Mười hai ngày cõi quỉ bằng ta một năm, thử tính xem, thời gian như thế bao lâu ?

Vì thế không nên vào ác đạo !

Cõi súc sinh, mạng sống rất ngắn, nhưng nó không thể rời khỏi cõi súc sinh. Chúng ta xem trùng nhỏ trên mặt nước, gọi là phù du, sáng sinh chiều chết. Chúng sống độ mấy tiếng, tạo nghiệp gì mà đoạ làm thân ấy ?

Người tạo nghiệp giết hại quá nặng, giết hàng vạn, họ sẽ đoạ vào cõi súc sinh. Một ngày chúng nó sống chết ba, bốn lần, suốt ngày chịu khổ trong sinh tử.

Như nhân gian chúng ta làm việc, ban ngày làm việc, tối về có nghỉ ngơi, ở đó họ chịu khổ không được nghỉ ngơi. Ngục tù của thế gian, ban ngày chịu hình phạt, đêm về có thể nghỉ chút ít, địa ngục Vô gián không có ngừng nghỉ.

Thứ tư là mạng vô gián. Ở trong địa ngục này, thọ mạng một trung kiếp. Quý vị xem, thọ mạng rất dài, thọ mạng là một trung kiếp. Một trung kiếp bằng 20 tiểu kiếp, tiếp kiếp tính như thế nào ?

Trong kinh Phật cũng có nhiều tư tưởng khác nhau. Trước đây chúng tôi học Phật, thầy giáo đưa ra một cách rất đơn giản. Nhân thọ, thọ mạng của con người ngắn nhất là mười tuổi, chúng ta nói là tuổi bình quân, bây giờ tuổi bình quân khoảng 70 tuổi. 10 tuổi là tính như thế nào ?

Mười tuổi là ít nhất. 100 năm thêm một tuổi, qua 100 năm nữa lại thêm một tuổi, thêm đến tám vạn bốn ngàn tuổi, đây là thọ mạng dài nhất của con người, gọi là kiếp tăng.

Từ ít dần dần thêm nhiều, đến tám vạn bốn ngàn tuổi. Đến tám vạn bốn ngàn tuổi rồi, sau khi được tám vạn bốn ngàn tuổi, cứ 100 năm giảm một tuổi, lại giảm đến mười tuổi, bây giờ chúng ta đang sống trong kiếp giảm.

Một tăng một giảm gọi là một tiểu kiếp, bây giờ chúng ta là ở thời kỳ kiếp giảm.Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ra đời, lúc đó thọ mạng bình quân của conngười là 100 tuổi, mỗi 100 năm giảm một tuổi.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni diệt độ đến nay là 3037 năm, vừa đúng giảm 30 tuổi, cho nên tuổi bình quân hiện nay là 70 tuổi.

Về sau cứ 100 năm giảm một tuổi, pháp vận của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni về sau còn 9000 năm. 9000 năm, còn có bao nhiêu năm là đến mười tuổi ?

Hiện nay là 70 tuổi, hai ba bốn năm sáu bảy, 6000 năm, 6000 năm sau là giảm còn mười tuổi. 6000 năm sau, tức là một năm lại tăng thêm một tuổi, còn phải tăng đến 3000 năm, đây là pháp vận của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Phật pháp vẫn chưa đoạn, vẫn còn ở thế gian. Cho nên người ta nói về vấn đề địa cầu hủy diệt, người học Phật không tin. Pháp vận của Phật ở sau vẫn còn 9000 năm, đâu có hủy diệt nhanh thế.

Chắc chắn có thiên tai thảm họa, điều này không thể tránh khỏi, nhưng tuyệt đối không có tận thế.

Ở đây là nói đến Pháp vận của Phật. Một lần tăng giảm gọi là một kiếp, một tiểu kiếp, 20 tiểu kiếp là một trung kiếp.

Quý vị xem, địa ngục Vô gián thọ mạng dài bao nhiêu ?

Dài 20 tiểu kiếp, điều này rất phiền phức. Nếu như đọa vào trong địa ngục này, phải chịu khổ thời gian dài như thế.

Quý vị xem, một tiểu kiếp là từ 10 tuổi tăng đến tám vạn bốn ngàn tuổi, tám vạn bốn ngàn tuổi lại giảm lui 10 tuổi, đây là một tiểu kiếp.

100 năm tăng giảm một tuổi, điều này có thể tính đếm được, có thể tính ra. Tôi tính không giỏi, bản thân quý vị có thể tính thử, nếu tính ra quý vị sẽ cảm thấy rất sợ hãi !

Vì thế tuyệt đối không được phạm tội ngũ nghịch thập ác !

Hiện nay rất nhiều người phạm phải, phạm tội gì nhiều ?

Bất hiếu cha mẹ, bất kính tôn trưởng, đây chính là tội của địa ngục Vô gián. Trong tội ngũ ngịch, đầu tiên là giết hại cha mẹ, bất hiếu cha mẹ. Quý vị chưa giết hạicha mẹ, nhưng bất kính đối với cha mẹ, bất hiếu đối với cha mẹ, tội nà ynhẹ nhất trong giết hại cha mẹ.

Giống như tám tầng địa ngục này, chắc chắn có phần trong tầng đầu tiên. Nếu thật sự giết hại cha mẹ, như vậy phải đọa vào vô gián, đọa vào trong địa ngục Vô gián.

Quý vị thử nghĩxem, điều này đáng sợ biết bao !

Cho nên con người đời này chịu khổ không sao, nhưng tuyệt đối không tạo tội. Chịu khổ là gì ? Chịu khổ là tiêu tội nghiệp.

Trong đời quá khứ không tích lũy công đức, không tu thiện nghiệp, đời này mới nghèo hèn, mới khổ não. Khi hiểu được điều này cần biết an phận.

Ở đây bổ sung thêm một câu, thọ mạng của địa ngục ngắn nhất, tính theo thời gian của nhân gian, ngắn nhất.

Nhân gian 3750 năm là một ngày ở địa ngục, cũng như cách tính của nhân gian vậy, một tháng 30 ngày, một năm 12 tháng. Nên nhớ, một ngày của địa ngục, là nhân gian 3750 năm.

Trung quốc hiệu xưng 5000 năm lịch sử, trong địa ngục chưa đến hai ngày. Địa ngục thọ mạng dài bao nhiêu ?

Ở trước có nói, là một trung kiếp, bằng 20 tiểu kiếp. Cũng có người dùng chữ số để nói thọ mạng ngắn nhất trong địa ngục là 10 ngàn năm.

Như vừa mới nói, một ngày ở địa ngục bằng 3750 năm ở nhân gian. Họ 10 ngàn năm, 10 ngàn năm bằng nhân gian chúng ta 135 ức năm. Quý vị xem, đọa địa ngục rất dễ, muốn ra khỏi đó quá khó !

Tội nghiệp ba đường ác của mỗi người chúng ta nặng cỡ nào ?

Nghiệp nhân của tam đồ là tham, sân, si, chúng ta phải thêm vào hai thứ, thành tham, sân, si, mạn, nghi, gọi chung là Ngũ Độc, chúng ta có hay không ?

Những ý niệm ấy thường thường khởi lên, chẳng biết mỗi ngày khởi lên bao nhiêu lần, quý vị sẽ biết nghiệp nhân của ba đường ác này nặng đến mức nào !

Duyên bên ngoài gồm có tài, sắc, danh, thực, thùy (tiền tài, sắc đẹp, tiếng tăm, ăn uống, ngủ nghỉ), bên trong có gốc rễ tham, sân, si, mạn, nghi.

Bịnh độc trong A Lại Da Thức là gốc rễ. Duyên bên ngoài là tài, sắc, danh, thực, thùy. Khi nhân gặp duyên, quý vị liền tạo nghiệp, tạo nghiệp của ba đường ác, quý vị nói xem chuyện này có đáng sợ hay không ?

Mỗi lần khởi lên một ý niệm là một lần tạo nghiệp. Mỗi ngày quý vị khởi lên bao nhiêu ý niệm ? Quý vị tạo bao nhiêu nghiệp nhân trong ba đường ác ? Chúng ta lắng lòng suy nghĩ sẽ biết.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không.
Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không