Đạo và đời

[Khai Thị]: Phật Pháp Biết Khó - Làm Dễ.


 

Chương Gia Đại sư nói với chúng tôi đến mấy lần, ấn tượng của tôi rất sâu sắc: “Phật Pháp biết khó, mà làm dễ !”.

Quí vị muốn làm rõ nó, hiểu rõ nó thì rất khó !
Quí vị nếu thật làm muốn chứng đắc quả vị rốt ráo rất dễ dàng, buông xả là được !

Sự việc này nhất định phải thật làm. Làm ở đâu ?
Làm ở trong cuộc sống hằng ngày, đặc biệt là hoàn cảnh nhân sự, người biết tu hành rất là bản lĩnh, người biết tu hành mọi lúc mọi nơi, đều là đạo tràng lớn của họ. Vì sao vậy ?

Vì không có cảnh giới, quí vị tu cái gì ? Tu hành trong cuộc sống hằng ngày, tu cái gì ? Không còn chọn lựa nữa, tu điều này, gạt bỏ phân biệt chấp trước, cái gì cũng tốt, không có thứ gì là không tốt.

Tu cái gì ? Tu trong thói quen của bản thân chúng ta: đối với thứ hợp ý mình thì rất tốt, không hợp thì không tốt, đó là cái tật. Tật gì ?Tật phân biệt chấp trước.

Hợp với ý mình thì tốt, không hợp với ý mình thì không tốt. Ý của bản thân cũng không phải là tiêu chuẩn, năm nay thích cái này, sang năm thích cái kia, nó không phải là vĩnh hằng.

Quí vị xem hiện nay hai người nam nữ tốt với nhau rồi kết hôn, qua vài ngày lại li hôn, sẽ thay đổi. Không phải là thật, là giả thôi !

Ngày xưa vì có giáo dục luân lý đạo đức, còn có tiêu chuẩn, cho dù có thay đổi như thế nào cũng vẫn không vô lý, không cách xa tiêu chuẩn lắm. Ngày nay tiêu chuẩn không có nữa, tiêu chuẩn của cổ Thánh tiên Hiền đều bị người ta phủ định hết rồi, không còn tiêu chuẩn nữa. Không có tiêu chuẩn nữa thì loạn rồi !

Làm loạn rồi bị quả báo là gì ? Trong sáu đường chỉ có một đường là địa ngục. Có tiêu chuẩn mới có sáu đường, không có tiêu chuẩn chỉ có đường địa ngục. Ngoài đường địa ngục ra không có đường thứ hai, quí vị xem đáng sợ biết bao !

Ngày nay toàn là bất tín, không có yêu thương, họ không yêu bản thân mình, thì làm sao họ yêu người khác được ? Bởi vì họ không yêu chính mình, cho nên không yêu thương cha mẹ họ, không yêu thương anh chị em của họ. Khởi tâm động niệm, nói năng tạo tác toàn là tạo tội nghiệp địa ngục.

Trong Kinh Địa Tạng nói không sai tí nào. Người không học Phật thì không cần nói. Người học Phật, không thể không biết. Nếu như quí vị thực học thì quí vị phải thật làm ! Người học Phật đông, giả thì nhiều, thật học thì ít !

Thật học thì tốt. Giả học Phật không phải là thật học Phật. Danh lợi xuất hiện họ vẫn không buông xuống được. Đó là gì ? Đó là thử thách quí vị. Danh cao lợi nhiều bày ra trước mắt, liền quên hết Phật pháp !

Cho nên nó không phải là thật, thứ gì quan trọng ? Phật Bồ Tát biết điều này: Học Phật quan trọng.

Năm xưa tôi ở Đài Trung học giáo lý với Thầy Lý, có một lần thầy giáo nêu ra một ví dụ.

Quí vị thật học Phật hay là giả học Phật ? Quí vị nghe kinh ở giảng đường, nghe xong rất hoan hỉ, đột nhiên có một người đến nói với quí vị: nhà quí vị cháy rồi, quí vị sẽ như thế nào ? Tâm hoảng ý loạn nhanh chóng về nhà chữa cháy.

Quí vị vẫn xem nhà quan trọng, Phật không quan trọng. Nếu như thực sự biết nghe Phật Pháp quan trọng, tôi đang nghe Phật Pháp, lửa cháy cũng mặc kệ, không cần quan tâm nó, đó mới là thật !

Trong một trăm người học Phật tìm không ra một người. Mỗi con người cái gì là quan trọng nhất ? Bản thân, nhà cửa, tính mạng quan trọng nhất. Làm sao có thể vào cảnh giới Phật ?

Không những không vào được cảnh giới Phật, ý nghĩa của kinh Phật cũng không hiểu. Thực sự hiểu rồi, cách nghĩ cách nhìn của họ và người thế gian không giống nhau nữa. Điều đó là thật không phải giả.

Chư đại Bồ Tát vì cầu một câu kệ có thể bỏ thân mạng, quí vị nghe một buổi giảng kinh, nhà cửa bị cháy, quí vị còn không nỡ bỏ. Vậy là quí vị thua xa Bồ Tát. Đó là gì ?

Thật giả, nặng nhẹ, không thể phân biệt. Đâu là thật, đâu là giả? Nhà cửa tài sản của quí vị là giả, thân là giả, quí vị lưu luyến những thứ này làm gì ?

Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thượng Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không