Đạo và đời

[Khai Thị]: Pháp Môn Tịnh Độ - Thù Thắng Không Dễ Gặp.


Học Phật không phải là việc phiền phức, học Phật có thể khiến chính mình có trí tuệ xuất thế, là việc rất thoải mái, tự nhiên vui vẻ và tự tại. Trong đời sống hàng ngày, sĩ nông công thương dù lúc bận hay khi nhàn, đi đứng nằm ngồi, chỉ cần khi tâm không chuyên chú vào một việc gì thì bất cứ ở đâu cũng có thể niệm Phật.

Nói không có thời gian niệm Phật tu hành chỉ là viện cớ mà thôi !

Chỉ cần "Thiểu dục tri túc” (ít ham muốn biết đủ), đừng ở trong “mộng huyễn bào ảnh” (như mơ như ảo như bọt như bóng) vô thường để kiếm vĩnh hằng hay khoái lạc, tâm chỉ trụ vào câu Phật hiệu, trong đời sống hằng ngày sẽ có định và tuệ, thân tâm và hiện tướng của ngoài tâm tự nhiên được hòa thuận.

Quý vị nghe rồi tin tưởng, quý vị thực hành, buông bỏ vạn duyên, nhất tâm cầu sanh Tịnh độ, thì chắc chắn được vãng sanh.

Pháp môn này vô cùng thù thắng, pháp môn này không dễ gặp.

Quý vị thấy bây giờ toàn thế giới có gần 7 tỷ người, trong 7 tỷ người này có bao nhiêu người gặp được Phật pháp ?

Tôi muốn nói được nghe đến Phật, biết có Phật, khoảng chừng 1/7 thôi, có khoảng một tỷ người. 7 tỷ người chỉ có một tỷ người, 1/7, 1/7 người này nghe được, biết được có Phật pháp.

Nhưng thật sự tiếp xúc với Phật pháp, có thể là 1/10, một tỷ người biến thành 100 triệu người, thật sự tiếp xúc được Phật pháp.

Tiếp xúc được Phật pháp, nhưng Phật pháp có thật có giả, nếu tiếp xúc Phật pháp giả, thì không khởi tác dụng.

Gặp được Phật pháp thật, có thể trong10 người chỉ có một người thôi, quý vị sẽ giảm dần dần, một tỷ người biến thành 100 triệu người, 1/10. 1/10 này là một trăm triệu người, nếu như gặp được Tịnh độ, có thể lại là 1/10, vậy thì còn lại 10 triệu người.

Trong 10 triệu người, có thể gặp được bộ kinh này, bổn Hội Tập này, gặp được chú giải của cư sĩ Hoàng Niệm Tổ, e rằng không đến 100 người, vậy quý vị mới biết rằng pháp môn này đáng quý chừng nào !

Nhưng pháp môn niệm Phật rất khó tin, tại sao ?

Vì nó quá dễ, ngược lại khiến người ta hoài nghi, vả lại thành tựu pháp môn này lại rất thù thắng. Bởi thế gặp được Phật pháp, người tin Tịnh độ rất ít. Khi đã gặp Tịnh độ, kinh luận Tịnh độ mới nhìn qua tưởng rất dễ, trên thực tế cực kì thâm áo.

Nếu ta không thật sự tin, lại còn nghi hoặc, thấy pháp môn khác, nghe pháp môn khác, sẽ khởi tâm động niệm. Cảm thấy Tịnh tông không bằng những pháp môn kia, sẽ dể thoái tâm, sẽ thay đổi, như thế thua thiệt sẽ rất lớn.

Bởi thế ở đây nói, mất luôn lợi lớn, người đó mãi mãi mất đi lợi ích thù thắng nhất, khi mất rồi sẽ thế nào ?

Trong trăm nghìn vạn kiếp, không phải năm, không phải trăm nghìn vạn năm, mà trăm nghìn vạn kiếp, thời gian này rất dài, ta sẽ làm những gì ?

Bị luân chuyển trong ác đạo, khôngcó thời hạn được ra, đây là lời nói thật, không phải phù phiếm. Nếu không may rơi vào địa ngục, địa ngục rất phức tạp, không phải một thứ, rất nhiều, có người ở rất lâu, đó là do tạo tội nghiệp quá nặng, cũng có người ở rất nhanh.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không.
Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không