Đạo và đời

[Khai Thị]: Phải Xem Xét Rõ Ràng Điều Kiện Để Vãng Sanh.


  

Vì sao phải nói những lời khó nghe này với mọi người? Bởi vì gần đây có người khẩn trương rất trầm trọng nói với tôi, nói rằng: Người trưởng đoàn của một Ban trợ niệm lớn ở Đài Loan, khi lâm chung tình trạng rất không tốt, không được vãng sanh Tây Phương.

Ngoài ra, lại có người rất ủ rũ nói: Sư phụ nào đó, lạy Phật hai trăm năm mươi vạn lạy, thế nhưng khi lâm chung cũng không tốt, có lẽ cũng không vãng sanh Tây Phương, làm người ta thối mất lòng tin vãng sanh.

Thật ra, điểm này cũng không lạ lùng, bởi vì hoàn toàn không xem xét điều kiện vãng sanh cho rõ ràng. Ví như một đời trong ban trợ niệm vì người ta trợ niệm, hoặc là lạy Phật rất nhiều, nhưng tâm không phải là "Trông nhờ Phật lực, nương nhờ nguyện từ bi của Di Đà" để niệm Phật cầu sanh Tịnh độ; lại còn đem "Tôi thường luôn vì người trợ niệm", "tôi lạy Phật bao nhiêu lạy" mà làm cảm giác thành tựu của chính CÁI TÔI, tăng trưởng "ngã chấp" và "ngã mạn". Cho rằng "tôi" trợ niệm rất hay, "tôi" rất hay về khai thị cho người mất, "tôi" rất hay về lạy Phật.

NHƯ VẬY BIỂU HIỆN NGOÀI MẶT LÀ NIỆM PHẬT, TRÊN THỰC TẾ LÀ ĐANG NIỆM "TỰ NGÃ", NIỆM "NGÃ MẠN".

LÂU NGÀY TỰ MÌNH TƯỞNG RẰNG RẤT TÀI GIỎI, TƯỞNG RẰNG TỰ LỰC RẤT ĐÁNG TIN CẬY. THẬT RA, TÔI NHỎ NHƯ MỘT BỌT NƯỚC NHỎ, CÓ GÌ ĐỂ TIN CẬY? VÔ THƯỜNG MÀ ĐẾN, MỘT KHI BỆNH ĐẾN THÌ BIẾT LIỀN.

Phật dạy chúng ta là phải bỏ đi ngã chấp, mà sở dĩ đem niệm Phật để tăng trưởng ngã mạn, cũng tức là đối với Phật thật sự không một chút tin tưởng, đối với sự dạy dỗ của Phật không còn để tâm đến. Có thể niệm tự ngã và niệm ngã mạn như thế đó, đối với Phật hoàn
toàn không có thật sự nương tựa, cũng không có nguyện lực vãng sanh, không có tín nguyện chân thật là không thể được vãng sanh. Không có tín nguyện không vãng sanh được, là chuyện đương nhiên rồi, cùng những trình độ kinh nghiệm đó, hoàn toàn không có quan hệ.

XIN CHÚ Ý, A DI ĐÀ PHẬT HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ NÓI RẰNG: HÌNH THỨC TRỢ NIỆM BAO NHIÊU LẦN, HOẶC LÀ TRÊN HÌNH THỨC NHỮNG GÌ LÀM TRONG ĐOÀN THỂ PHẬT GIÁO, LẠY BAO NHIÊU LẠY, THÌ CÓ THỂ VÃNG SANH. MỌI NGƯỜI ĐỪNG CÓ TỰ MÌNH PHÁT MINH NHÉ!

Nếu lúc lâm chung bạn bất tỉnh nhân sự, mê man ngớ ngẩn, dù cao tăng đại đức đến hộ niệm thì bạn cũng chẳng thể vãng sanh. Người hiện nay chẳng có công phu định lực, nghe lời gạt gẫm chứ chẳng nghe lời khuyên lơn, nhận đồ giả chứ chẳng nhận đồ thiệt. Kinh Lăng Nghiêm nói rất rõ, thời đại hiện nay của chúng ta "Tà sư thuyết pháp như cát sông Hằng". Bạn đừng nghe theo những người đến từ bên ngoài, "hòa thượng bên ngoài biết niệm kinh", coi thường người bản xứ, mê theo, tin theo người đến từ nơi khác, bạn sẽ bị lầm, sai lầm quá đỗi!

HY VỌNG ĐỒNG TU NIỆM PHẬT PHẢI QUAY LẠI, Y THEO LỜI DẠY CỦA ẤN QUANG LÃO PHÁP SƯ: "TẬN LỰC GIỮ TRỌN LUÂN THƯỜNG, LÀM TRÒN BỔN PHẬN, NGĂN NGỪA TÀ ÁC, GIỮ TÂM TÁNH CHÂN THÀNH, TÍN NGUYỆN NIỆM PHẬT, CẦU SANH TỊNH ĐỘ". ĐƯỢC NHƯ VẬY THÌ ĐỜI NÀY CỦA CHÚNG TA MỚI ĐƯỢC ĐỘ.

Thật thà là như thế nào? Bạn nói với họ bất cứ chuyện gì, họ đều nghe lời, họ chắc thật niệm câu A Di Ðà Phật, họ là hạng người thật thà. Người thật thà rất ít, quá ít quá ít, trong một vạn người may ra có một, hai người thật thà như vậy. Cả ngày từ sáng đến tối luôn khởi vọng tưởng, phân biệt, chấp trước là chẳng thật thà, người chẳng thật thà nhất định phải cầu "Giải". Rõ ràng lý luận rồi, hiểu rõ phương pháp rồi thì niệm câu Phật hiệu này mới được tương ứng. Cứ nhẹ dạ, cứ nghe lời đồn đãi, tà thuyết là không thật thà; đến cuối cùng đánh mất nhân duyên vãng sanh thù thắng ngay trong đời này của chúng ta, bạn nói như vậy có đáng tiếc không! Nhất định đừng nghe lời đồn đãi, trong tâm phải có chủ ý.

Ta độ người, sau cùng bị người dẫn đi. Như vậy không phải giống họ sao? Khởi tâm động niệm, khiến cho tất cả tập khí phiền não của chúng ta đều khởi hiện hành, như vậy là sai.

Bởi vậy ở đây chúng ta phải coi trọng việc trì giới, chưa đến trình độ nhất định không thể biểu diễn, vừa biểu diễn đã bị người khác dắt đi. Ta đi độ chúng sanh, kết quả lại bị chúng sanh khiến cho mê hoặc.

Hòa thượng xuống tóc cho tôi, tức là pháp sư Tâm Ngộ, thầy thế phát cho tôi. Hai năm sau thầy hoàn tục, kết hôn với Phật tử nữ của thầy. Thầy độ cô ta, không ngờ lại bị cô ta cám dỗ, còn quá trẻ. Lúc đó thầy nhỏ hơn tôi một tuổi, tôi lớn hơn thầy một tuổi. Thầy biết giảng kinh, cũng biết viết bài, khi tôi chưa xuất gia, chúng tôi thường hay giao tiếp, là bạn bè của nhau. Nên khi tôi học kinh điển với thầy Lý ở Đài Trung, có ý xuất gia, thầy đến tìm tôi. Hình như trong vòng hai tháng, đến tìm tôi chín lần. Tôi thấy tâm ông ta rất khẩn thiết nên đã đồng ý, đến chùa Lâm Tế ở Viên Sơn, lúc đó ông ta làm trụ trì, và xuống cho tôi. Nên còn quá trẻ làm trụ trì rất nguy hiểm.

Cổ nhân - thầy Lý nói với tôi: Sau 40 tuổi mới có thể đi giảng kinh, có chút định lực khi tiếp xúc với đại chúng bên ngoài, trước 40 tuổi vẫn chưa ổn định. Chúng tôi ở Đài Trung tuân thủ lời dạy này của thầy Lý. Trước 40 tuổi học giảng kinh là luyện tập, ở trong nhà không ra ngoài, không nhận lời mời bên ngoài, chỉ ở nhà luyện tập Liên Xã Đài Trung, thư viện Từ Quang ở Đài Trung, còn một ngôi chùa, trụ trì là một ni sư, cũng là học trò của thầy Lý. Chúng tôi chỉ luyện tập giảng kinh nơi ba chỗ này, không được ra bên ngoài giảng. Thầy quy định phải trên 40 tuổi, nhưng lúc đó chúng tôi chưa đến 40 tuổi, không được ra ngoài giảng kinh. Cửa ải này thầy giữ rất nghiêm khắc, chỉ sợ chúng tôi chưa đủ định lực, dễ bị ảnh hưởng bởi cảnh giới bên ngoài. Bởi thế làm thầy rất khó, học trò nghe lời, nếu học trò không nghe lời họ sẽ ra đi. Có, nhưng không nhiều, không phải không có. Những người rời thầy sớm, đều không có thành tựu, vấn đề này về sau chúng tôi đều nhìn thấy.

"Chuyện tốt không bằng không chuyện gì", vô sự còn tốt gấp mấy chuyện tốt. Thầy chúng tôi, viết lên bảng đen bốn chữ, "hảo nhân hảo sự". Khi viết xong, sau đó thầy khoanh một vòng nhỏ dưới chữ hảo, khoanh rồi, khoanh một cái nữa để đọc khứ thanh, đọc thế nào? "Hiếu nhân hiếu sự", nghĩa là thích lắm chuyện. Thầy giáo đã để lại trong chúng tôi ấn tượng rất sâu sắc, đã dạy chúng tôi đừng hiếu sự, lắm chuyện là hỏng. Quý vị không thể cưỡng lại mê hoặc trong cuộc đời, không lắm chuyện là việc tốt, xun xoe là đã có chuyện. Bởi thế hai cách nói đó, không chống trái nhau, đều rất hợp lí. Làm việc tốt phải có tiền, quý vị xem ngày nay có người mang tiền đến, như thế là phải đi làm việc tốt giúp họ. Không ai mang tiền đến càng tốt, không có chuyện gì, quyết không đi tìm việc, tâm sẽ luôn vắng lặng, luôn định. Đấy là việc tốt đúng nghĩa, việc tốt trong đời không có thứ nào sánh bằng. Ai ai cũng nghĩ như thế, cũng làm như thế, thiên hạ thái bình. Thiên hạ vốn vô sự, người ngu tự buộc vào, ai là người ngu? Người xum xoe làm việc tốt.

Nếu không có tiền thì sao? Không có tiền tôi cám ơn trời đất, đầu óc không cần suy nghĩ. Người ta đưa tiền đến, tôi phải nghĩ dùng nó như thế nào? Làm sao để làm việc thiện thay họ? Vì thế không có tiền là tốt nhất. Đây là tiền nhiều thì làm nhiều việc tốt, tiền ít làm ít việc tốt, không có là tốt nhất! Tôi không cần lo lắng, nhất tâm niệm Phật A Di Đà. Tất cả đều tùy duyên, không cần phan duyên, tâm sẽ thanh tịnh. Quý vị muốn làm việc gì, phải tìm người giúp đỡ, tâm không thanh tịnh, điều này chướng ngại việc tu hành của chúng ta.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!
[BÁO CÁO TÂM ĐẮC VÀ NHỮNG LỜI KHAI THỊ VÀNG NGỌC - PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG]