Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Nhìn Thấu - Buông Bỏ Phải Hạ Thủ Từ Đâu?


 

Quí vị có thể buông bỏ rồi, trí tuệ của quí vị không còn bị chướng ngại nữa, buông bỏ rồi, trí tuệ liền hiện tiền. Vì vậy nguyên nhân trí tuệ không khai mở là không buông bỏ được.

Nhìn thấu, buông bỏ phải hạ thủ từ đâu ?
Từ buông bỏ mà hạ thủ !

Điều này là lão pháp sư dạy cho tôi, tôi y giáo phụng hành, tôi thực sự làm được rồi ! Thực sự mà nói không phải là công phu cao lắm, cổ nhân thường nói “không tranh với người, không cầu ở đời”, tám chữ này tôi làm được.

Cho nên tâm của tôi phải thanh tịnh hơn người khác, tâm trạng của tôi tự tại hơn người khác. Thanh tịnh, tự tại là từ nơi này mà có được. Tôi cảm ơn đại sư Chương Gia. Đây là phương pháp mà đại sư Chương Gia truyền trao cho tôi, tôi một đời có được thọ dụng này.

Sau này học Phật càng học càng biết sự chân thật trong hai câu nói của Ngài, đến hôm nay mới hoàn toàn rõ ràng, tất cả Chư Phật Như Lai từ sơ phát tâm vô lượng kiếp tu thành Phật quả rốt ráo viên mãn chính là hai phương pháp này.

Đặc biệt là trong xã hội hiện đại này, hoàn cảnh lớn của chúng ta, thế giới này động loạn bất an. Quan sát đại thế giới này người khổ nạn nhiều vô kể, người có phước rất ít, đây là đã ít lại càng ít, người chịu khổ chịu nạn quá nhiều !

Chúng ta muốn giúp những chúng sanh khổ nạn này, làm sao vượt qua cửa ải khó khăn này, đây không phải là vấn đề đơn giản.

Nếu không giúp được người khác, nhất định phải nhớ hãy giúp mình trước, sau khi bản thân được độ mới có thể độ người. Độ mình nhất định phải có cảnh giác cao độ, nhận thức hoàn cảnh cuộc sống hiện tại, nắm bắt tốt cơ duyên, phải ý thực rằng đời người ngắn ngủi khổ đau.

Thọ mạng con người chúng ta rất có hạn, thọ mạng dài sống tám chín mươi tuổi, người sống trên 100 tuổi rất hy hữu, thọ mạng ngắn bốn năm mươituổi ra đi nhiều vô số, chúng ta có cảnh giác được điều này chăng ?

Nói thật cảnh giác như vậy vẫn chưa đủ, trong kinh Đức Phật từng hỏi hàng đệ tử: “Sanh mạng tại kỷ gian ?”

Sau cùng Đức Phật dạy chúng ta sanh mạng “trong một hơi thở”, một hơi thở ra không thở vào là qua hết một đời. Ý thức được điều này mới coi là thật sự giác ngộ.

Đức Phật nói thật với chúng ta, chúng ta có một ngày thọ mạng, phải cố gắng lo việc lớn của mình trong ngày hôm nay. Việc lớn gì ? Việc lớn vô biên an lạc, chúng ta phải nghĩ đến tương lai khi xả thân này thì đi về đâu ?

Bày ra trước mắt chúng ta là mười pháp giới, mười con đường, mười con đường này ta phải đi con đường nào ?

Trong kinh điển Đức Phật chỉ thị rất rõ ràng, con đường thù thắng bậc nhất là làm Phật, quý vị có chịu làm Phật chăng ?

Chỉ có làm Phật mới đạt được vô biên an lạc, nếu không làm Phật an lạc mình đạt được đều có hạn, tuyệt đối không phải vô lượng vô biên. Nếu muốn làm Phật quý vị có nắm chắc chăng ?

Nhưng niệm Phật muốn đạt được tam muội, tam muội cạn nhất là công phu thành phiến, đây là tam muội cạn nhất, cũng cần phải buông bỏ, tuyệt đối không được lưu luyến pháp thế xuất thế gian, nhất định không có vướng mắc, buông bỏ triệt để, thầy Tu Vô thành tựu là nhờ vào điều này.

Chúng ta hôm nay không thể thành tựu, quá nhiều điều vướng bận, không hề buông bỏ, bản thân khởi vọng tưởng, đợi đến khi chết hãy buông bỏ, sợ là chết vẫn khôngbuông được, vậy thì rất phiền.

Chư vị phải biết, khi nào ta buông bỏ, khi đó đạt được niệm Phật tam muội. Khi nào ta buông bỏ, khi đó được đại tự tại. Bây giờ ta buông bỏ, bây giờ được đại tự tại. Những đạo lý và chân tướng sự thật này nói rất nhiều.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Lão Hòa Thượng Tịnh Không.
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không