Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Nhân Duyên Quả Báo Không Mảy May Sai Chạy


Lúc còn trẻ khi tôi chưa có học phật ,tôi cũng rất thích ăn thịt ,tôi tạo nghiệp nặng hơn người bình thường .

Thời gian kháng chiến thường hay đi săn bắn, tôi đọc kinh Địa Tạng Tôi thấy sợ hãi ,thật sự là sợ hãi ,liền ăn chay trường không dám ăn thịt nữa biết mình đã tạo tác tội nghiệp rất nặng .Lúc nhỏ không biết cha tôi hay đi săn bắn ,nên tôi hay thường đi với người lớn lên núi săn bắn mỗi ngày đều có động vật hoang dã mang về ,tôi đi săn hết 3 năm ,cho nên khả năng bắn súng của tôi là Bách phát Bách trúng, không cần nhắm .Tôi có khả năng này ,mỗi ngày chí ít phải bắn 20 phát đạn ,tôi không đi săn thì cũng luyện tập.

Cha tôi là một quân nhân, lúc đó là chiến tranh với người Nhật Bản, ông quản lý vũ khí quân dụng , ông quản lý các vũ khí này, cho nên trong nhà súng ống rất nhiều, là có cơ hội tạo nghiệp ,hàng ngày cho bạn luyện tập mà ,trẻ con có đứa nào mà không thích chơi súng ,chúng tôi thì chơi súng thật,  khả năng bắn rất giỏi là do mỗi ngày luyện tập mà nên ,bạn không luyện thì làm sao mà được .Như vậy ,việc gì cũng phải một môn thâm nhập trường kỳ huân tu cho nên khả năng bắn súng của tôi rất chính xác tạo nghiệp rất nặng, sau này học phật ,Đọc kinh Địa Tạng đọc đến thì sởn cả gai ốc ,nhìn thấy tình trạng cha tôi lúc chết là hoàn toàn đúng như trên kính đã nói, cha tôi lúc chết là phát bệnh điên cuồng ,nhìn thấy núi thì chạy lên núi, nhìn thấy sông thì nhảy xuống sông ,hoàn toàn đúng như trên kinh đã nói ,đúng như tôi đã nhìn thấy ,chúng tôi lên núi là bắn những con thú hoang này, dưới nước thì chúng tôi dùng thuốc nổ TNT để đánh cá, bỏ xuống nước thì có mấy ngàn ,mấy vạn con cá chết nổi lên, bạn nói xem tội nghiệp này nặng đến cỡ nào.Săn bắn thì tương đối ít còn đánh cá dưới sông thì thật khủng khiếp. Chúng tôi thường làm như vậy ,bây giờ thì hiểu được rồi tội nghiệp này nặng vô cùng ,sát sanh thì quả báo đoản mạng.

Cha tôi thì 45 tuổi qua đời ,sau này tôi học phật họ Chấm tử vi cho tôi, tuổi thọ của ông cũng không thể vượt qua 45 tuổi tôi đều tin điều này .Cho nên học Phật rất tinh tấn ,thời gian chỉ cho phép đến 45 tuổi thôi, cho nên năm 45 tuổi bị một trận bệnh rất nặng, bị bệnh một tháng tôi cũng không đi tìm thầy thuốc cũng không có uống thuốc .Vì tôi nghĩ mạng cũng sắp hết rồi ,thầy thuốc là chữa bệnh không có chữa mạng ,cho nên trong một tháng chỉ niệm Phật cầu sanh tịnh độ ,nên trong một tháng bệnh liền tự nhiên khỏi .Sau này có một lần ở trong pháp Hội nhân viên ở Đài Loan gặp được Phật sống Cam Châu , cũng làm một người bạn cũ của tôi ,ngày gặp tôi ông vô cùng Hoan Hỷ nói với tôi mấy năm nay thầy giảng kinh hoàng pháp nhiều như vậy công đức rất lớn thầy vốn dĩ không có phước báu số là đoạn mạng, hiện tại không những thầy có phước báo mà còn Trường Thọ nữa đây cũng là phước báo Hoằng Pháp lời Sanh trong đời này hiện tiền , tôi không có mong Cầu Trường Thọ, chỉ là sau khi giác ngộ sáng tỏ rồi thì không còn vì chính mình nữa tất cả vì Phật Pháp vì chúng sanh cho nên được cảm ứng,  bản thân tôi mà nói lúc nào cũng muốn ra đi ,tôi đối với cái thế gian này không có một mảy may lưu luyến .Phước của  tôi ở cái thế gian này là Phước của chúng sanh cần ,Phật pháp cần thì lưu lại thêm mấy ngày ,chúng sanh không cần nữa, Phật pháp không cần nữa thì tôi lập tức đi ngay ,không hề lưu luyến.

Đây là tâm Thái hiện nay của tôi tôi, rất hoan hỉ về thế giới cực lạc cho được sớm ,để gần gũi a-di-đà-phật đây là kể lại một chút chuyện tạo nghiệp thọ báo. Nếu không học phật thì phải thọ báo trong địa ngục ,không còn lời nào để nói nghiệp duyên của bạn ở nơi này, sanh tử nghiệp Duyên Thọ báo tự nhận lấy ,chuyện này đâu thể chạy thoát được chứ. Mẹ của cô quan mục chỉ thích ăn, chúng ta không những thích ăn mà còn tạo nghiệp giết hại quá nhiều , do đời trước tạo nghiệp sát sanh ăn thịt đặc biệt là thích ăn hải sản  là phía trước đã nói rồi, hại mạng quá nhiều, quá nhiều thì ở trong ngũ giới mà Phật đã chế định sát sanh , trộm cắp ,tà dâm ,vong ngữ là tánh tội không thọ giới mà tạo thì cũng có tội ,không thể nói là không có tội là bốn trọng tội không luận  là bạn có học phật pháp hay không. Bạn tạo rồi thì đây là tội nghiệp cực nặng lúc bạn tạo xem tâm bạn là tâm gì Xem nghiệp bạn sâu rộng cỡ nào mà quy tội khác nhau nghiệp bạn tạo là cố ý ,mặc sức tạo tội nên tội này là rất nặng ,đối với việc thiện ,Phật pháp thì họ không tin mà còn phỉ báng, người khác khuyên không những là họ không tiếp nhận mà còn mắng chửi người ta ,nếu như chúng ta đem chuyện  kinh địa tạng nói cho họ nghe, họ lắc đầu, cho là lừa, người đây chính là phỉ Báng Phật ,phỉ báng Pháp tội này là càng nặng hơn nữa là do hai tội nghiệp này mà thọ quả báo địa ngục, nhân duyên quả báo không mảy may sai chạy, chúng ta phải giác ngộ .Nếu như không thể vãng sanh về thế giới Tây phương cực lạc ,không thể thoát khỏi lục đạo luân hồi .

Những Oan nghiệp mà chúng ta đã kết với chúng sanh trước đây và đời này nên biết rằng hết thẩy phải đền trả .Vậy thì khủng khiếp biết bao ,đến đời nào thì mới có thể trả xong đây .chúng ta không thể không Giác Ngộ bất luận bạn có học phật hay không đây là sự thật ai cũng không thể trốn khỏi được. Ai cũng vô phương trốn thoát ,chúng ta đã hiểu rõ những chân tướng sự thật này rồi, cách duy nhất có thể cứu mình, có thể độ chúng sanh ,có thể hóa giải những Oan nghiệp từ vô lượng kiếp đến nay ,chỉ có một phương pháp là cầu sanh Tịnh Độ ,sau khi ssnh về tịnh độ rồi  chúng ta sẽ có năng lực trên thì cúng dường Chư Phật dưới thì độ hóa chúng sanh đem tất cả công đức tích lũy được này hồi hướng cho Oan Gia Trái Chủ từ vô lượng kiếp đến nay giúp họ Phá Mê Khai Ngộ lìa khổ được vui thì mới có thể xóa bỏ hóa giải hết Oan nghiệp Từ Vô thủy kiếp .

Ngoài pháp này ra ,nhất định không thể tìm được phương pháp thứ hai nào khác, cho nên Chư Phật Như Lai khuyên dạy chúng ta phải phát bồ đề tâm, nhất hướng chuyên Niệm A Di Đà Phật ,cầu sanh Tịnh Độ chính là đạo lý Này. 

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích lục từ Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện giảng Ký tập 22
 Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không.