Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Người Biết Đạo Thì Lấy Tiền Lo Mạng. Người Không Hiểu Đạo Lấy Mạng Lo Tiền


NGƯỜI MUỐN GIẢI THOÁT THÌ LẤY TIỀN TẠO PHƯỚC LÓT ĐƯỜNG VÃNG SANH, LÚC ĐÓ TIỀN LÀ ÂN NHÂN CỨU MẠNG. NGƯỜI MUỐN ĐỌA LẠC THÌ XẢ MẠNG KIẾM TIỀN, LÚC ĐÓ MẠNG LÀ NÔ LỆ CHO TIỀN, CHẮC RẰNG PHẢI CHỊU CẢNH KHỐN KHỔ VỀ SAU! THƯƠNG THAY.

Lòng tham của con người đã trở thành vô đáy! Tiền tài dù nhiều tới đâu đối với lòng tham cũng không thấy đủ! Lúc nghèo thì trông cho có một ngàn, có một ngàn thì muốn có một triệu, có một triệu lại muốn đến trăm triệu, được trăm triệu thì muốn thành tỉ phú! Nhiều người lo lắng đến quên ăn mất ngủ vì đồng tiền. Suy nghĩ cho thật kỹ thì tích tụ tiền bạc cho thật nhiều để làm chi trong khi thọ mạng chỉ vài mươi năm là xong. Khi trả báo thân này, một đồng cũng không được quyền đem theo!

Tài, sắc, danh, thực, thùy, là gốc của địa ngục! Người nào bị vướng sâu vào năm món dục này khó thoát khỏi cảnh đọa lạc. Tiền tài là món đầu tiên lôi kéo con người vào đường tội ác! Nói vậy, chẳng lẽ bây giờ đem tiền liệng đi sao? Thưa không. Trong tâm phải biết bỏ, lòng tham phải biết giảm, nhu cầu phải biết đủ, để dành thì giờ lo niệm Phật cầu giải thoát. Người biết đạo thì lấy tiền lo mạng, người không hiểu đạo thì lấy mạng lo tiền. Người muốn giải thoát thì lấy tiền tạo phước lót đường vãng sanh, lúc đó tiền là ân nhân cứu mạng. Người muốn đọa lạc thì xả mạng kiếm tiền, lúc đó mạng là nô lệ cho tiền, chắc rằng phải chịu cảnh khốn khổ về sau! Thương thay.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích Khuyên Người Niệm Phật, Cư Sĩ Diệu Âm Úc Châu)