Đạo và đời

[Khai Thị]: Người Tu Hành Tinh Thần, Trí Tuệ, Giải Đãi - Đời Này Không Thành Công, Vẫn Luân Hồi Sáu Nẽo.


 

"Nhược phóng dật giải đãi, tứ túng nhàn đãng, đương dụng tinh tấn nhi đối trị chi". Điều này rất nhiều người tu hành, do phóng dật giải đãi nhác nhớm làm tâm thối thất. Đời này tu hành không thành công được, vẫn luân hồi trong sáu nẻo, tùy nghiệp lưu chuyển.

Đáng sợ lắm ! Mà điều này là gì ?
Là bịnh chung của mọi người. Tinh thần trì trệ.

Các ban đồng tu học Phật, lúc mới học Phật rất dõng mãnh.

Người xưa nói:
“Học Phật nhất niên, Phật tại nhãn tiền”. Học Phật hai năm, hai năm liền biến thành bánh quẩy nguội. Phật ở trên trời, cự ly xa lắm.
Học Phật ba năm, Phật đã biến thành mây khói rồi, không còn nữa ! Đó chính là phóng dật, giải đãi.

Bản thân một tí niệm thiện, tâm tốt không giữ được nữa. Dễ dàng bị tài sắc danh thực thùy bên ngoài mê hoặc. Vừa bị quyến rũ đã chạy theo rồi. Người xưa nói: danh cao lợi nhiều là thứ mê hoặc con người. Ngày nay một tí danh lợi đã mê hoặc được quí vị, mê hoặc quí vị theo mất.

Quí vị là thứ gì ? Ban đầu nhìnngười kia tu hành rất tốt, tán thán họ, ca ngợi họ. Danh lợi nhỏ nhoi thôi đặt ở trước mặt tâm liền thay đổi. Phật không còn nữa ! Quí vị nghĩ xem như vậy sao được ?

Sức mê hoặc trong xã hội này lớn lắm ! Khi nào chúng ta mới thật sự làm được, không bị cảnh giới bên ngoài mê hoặc, không bị ngoại cảnh quấy nhiễu.

Không bị ngoại cảnh quấy nhiễu là quí vị đã có định công.
Không bị danh lợi mê hoặc là quí vị đã có trí tuệ rồi.

Định công trí tuệ không đạt được thì quí vị phải công phu trì giới, nghiêm trì giới luật thì có thể chống đỡ một tí. Định là thứ khó công phá, huệ liền hóa giải. Đó là cảnh giới cao nhất !

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không
Báo Cáo Tâm Đắc và Những Lời Vàng Ngọc của Hòa Thượng Tịnh Không