Đạo và đời

[Khai Thị]: Lợi Ích Chân Thật Không Có Gì Hơn Được Pháp Trì Danh Niệm Phật.


 

Thứ ba: “Phàm thánh niệm Phật đều bình đẳng như nhau”. Thánh nhân niệm Phật là những người nào? Là tứ thánh pháp giới, là thánh nhân. A la hán, Bích Chi Phật, Bồ Tát, Phật, Phật trong mười pháp giới, niệm Phật vãng sanh Tịnh độ. Người trong lục đạo phàm phu niệm Phật, thậm chí là đường ngạ quỷ, đường súc sanh, đường địa ngục. Chỉ cần niệm Phật cầu sanh Tịnh độ đều có thể vãng sanh, sanh đến thế giới tây phương Cực Lạc, địa vị đều bình đẳng. Thế giới Tây Phương là pháp giới bình đẳng. Cho nên ngày nay chúng ta cần phải luyện, tức phải luyện công phu, luyện công phu gì? Luyện trong mắt mình thấy tất cả chúng sanh đều bình đẳng, tương ưng với thế giới Cực Lạc. Tôi cao hơn người khác, người khác không bằng tôi, như vậy không được. Tập khí phiền não này chướng ngại ta vãng sanh, là thật không phải giả.

Trước đây thầy Lý thường nói với tôi, người niệm Phật nhiều, nhưng người vãng sanh ít. Liên Xã Đài Trung ở Đài Loan do thầy thành lập, thầy luôn là người hướng dẫn của Liên xã. Liên hữu của Liên xã, khi tôi ra đi có khoảng 50 vạn người, quy mô lớn nhất trong đoàn thể nhân gian ở Đài Trung, đều nghe giáo huấn của thầy Lý. Thầy nói với chúng tôi: Liên hữu trong Liên xã Đài Trung, người niệm Phật nhiều như vậy, trong một vạn người chỉ có một hai người vãng sanh mà thôi. Vì sao không phải vạn người tu vạn người đi? Không phải kinh điển có vấn đề, không phải phương pháp niệm Phật có vấn đề, mà vấn đề ở bản thân chúng ta, khoảng cách quá xa so với tiêu chuẩn vãng sanh. Tiêu chuẩn để vãng sanh, chính là trên đề kinh này nói: “Thanh tịnh bình đẳng giác”.

Tôi phân chữ này vào trong ba cõi, không tính cõi thường tịch quang. Tâm thanh tịnh sanh cõi đồng cư, tâm bình đẳng sanh cõi phương tiện, giác ngộ, đại triệt đại ngộ sanh cõi thật báo trang nghiêm. Điều này rất quan trọng. Niệm Phật phải dùng tâm thanh tịnh niệm, phải áp dụng tâm thanh tịnh này trong cuộc sống hằng ngày, đối người, đối sự, đối vật thuần là thanh tịnh, vĩnh viễn là thanh tịnh.

Trong Hoa Nghiêm Hoàn Nguyên Quán, giúp ích cho chúng ta rất lớn, vì nhiễm ô của chúng ta với tập khí ngạo mạn vô cùng nghiêm trọng. Làm sao có thể trở về đến thanh tịnh? Thanh tịnh bình đẳng là tánh đức, tự tánh vốn là thanh tịnh bình đẳng. Khi khai ngộ, câu đầu tiên đại sư Huệ Năng nói: “đâu ngờ tự tánh vốn tự thanh tịnh”, đây là tánh đức. Cũng chính là nói, chúng ta mê mất tự tánh quá lâu, quá sâu. Trong Hoàn Nguyên Quán rất khó được, nói với chúng ta về nguồn gốc của vũ trụ: “Hiển nhất thể, khởi nhị dụng, thị tam biến”. Hay! Khiến chúng ta thật sự hiểu được, chân tướng của vũ trụ nhân sinh.

Chúng ta tự tư tự lợi, danh văn lợi dưỡng, tập khí ô nhiễm này là sai! Xem bản thân mình rất cao, xem người khác rất thấp, cũng sai, sự thật không phải như vậy. Sự thật là bình đẳng, không những mình và người bình đẳng, mà ta với côn trùng kiến dán cũng bình đẳng. Nhìn xuống thấp hơn, ta và hạt bụi bình đẳng, bình đẳng với tất cả pháp, tất cả pháp không rời tự tánh. Trong kinh điển đại thừa thường nói: “ngoài tâm không có pháp, ngoài pháp không có tâm”, tâm bình đẳng, sao pháp lại không bình đẳng? Làm gì có chuyện không bình đẳng! Không bình đẳng là do nhân duyên gì? Là không chịu buông bỏ. Buông bỏ tập khí phiền não, tâm bình đẳng lập tức hiện tiền. Câu này ở trong Sớ Sao của đại sư Liên Trì, phải luôn luôn ghi nhớ. Quý vị ghi nhớ, mới thật sự biết được, câu Nam Mô A Di Đà Phật này không thể nghĩ bàn.

Phần kết luận ở sau: “Nên nói, lợi ích chân thật không có gì hơn được pháp này”. Tất cả pháp thế xuất thế gian, nói lợi ích chân thật chỉ có pháp này, trì danh niệm Phật.

Trích từ bài giảng Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa tập 149 do pháp sư Tịnh Không chủ giảng.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!