Đạo và đời

[Khai Thị]: Làm Sao Để Biết Công Phu Tu Học Của Mình Có Đắc Lực Hay Không?


 

Bản thân chúng ta cũng dựa vào những cảnh giới này để khám nghiệm bản thân, kiểm tra chính mình, xem sự tu hành của ta rốt cuộc đã đi vào quỹ đạo hay chưa? Có chút công phu nào hay không, ở trong cuộc sống thường ngày, gặp được những sự việc không vừa ý, có còn khởi cái tâm sân hận hay không?

 Có một ý niệm tâm sân hận, thì cổ đức nói “không sợ niệm khởi chỉ sợ giác chậm”, một niệm tâm sân hận vừa khởi, lập tức phải tỉnh ngộ, ta sai rồi, ta học Phật như thế nào vậy? làm sao mà lại thành ra như vậy? người niệm Phật thì lập tức khởi một câu A Di Đà Phật, đem cái tâm sân hận đó loại trừ, 

Ở trong thuận cảnh khởi một cái tâm tham ái, cũng sai rồi, đây đều là phiền não đang khởi hiện hành, hỷ nộ ai lạc ái ố dục, thất tình ngũ dục đều là phiền não đang khởi tác dụng, khởi hiện hành, chỉ cần những thứ này vừa mới khởi ra, thì lập tức dùng câu A Di Đà Phật để dẹp trừ nó, câu A Di Đà Phật này khởi lên chính là giác. 

Cho nên cái pháp môn niệm Phật này thù thắng hơn các pháp môn khác là ở chỗ này, bởi vì bạn sẽ rất dễ dàng đề khởi lên, bạn phải đem câu Phật hiệu này niệm cho thuần thục, lúc nào thì khởi tác dụng? Chính là vào lúc phiền não của bạn khởi hiện hành, bạn có thể đề khởi được nó, công phu của bạn đã đắc lực, đã khởi tác dụng, niệm Phật có nhiều hơn nữa, có niệm tốt hơn đi nữa mà phiền não hiện hành thì vẫn cứ hiện hành như cũ, vậy thì công phu của bạn không đắc lực, hay nói cách khác, bạn căn bản là không có công phu.

Bạn ngày ngày niệm Phật thì cũng giống như đọc sách, ngày ngày đều học, mà thi thì chỉ được điểm không, không có thành tích gì đáng nói, người học Phật công phu là ở chỗ nào? Công phu chính là phiền não vừa khởi hiện hành thì nó lập tức liền bị đè xuống, đè nén lâu rồi, cái lâu này, ở trong cái hoàn cảnh hiện tại này, thì ít nhất là 10 năm, vừa khởi hiện hành thì bạn có thể phát giác, cái công phu như vậy bạn vận dụng được hơn 10 năm, thì tự nhiên phiền não sẽ không khởi hiện hành, lúc đó thì việc vãng sanh sẽ nắm phần chắc, lúc nào cũng có thể vãng sanh, sanh tử tự tại.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích từ bài giảng Kinh Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Đẳng Giác (Tập 279).