Đạo và đời

[Khai Thị]: Đừng Để Rơi Vào Tam Ác Đạo.


 

Tôi giảng Kinh thường hay phụng khuyến các vị:
“Một môn thâm nhập,trường kỳ huân tu”.

Không có nền tảng này, bạn muốn không bị những tà tri, tà kiến, tà hạnh của xã hội này mê hoặc thì e rằng không có người nào làm được, trừ khi bạn là Phật Bồ Tát tái sanh. Nếu bạn không phải là người tái sanh, bạn không thể nào thoát khỏi bàn tay của ma, bạn chắc chắn sẽ đọa vào ma đạo.

Do đó, giáo học là phương tiện cứu độ tất cả chúng sanh tốt nhất. Quý vị thử nghĩ cái được và mất trong đây, cái đạt được chỉ là sự thọ dụng trên mặt vật chất ở trước mắt, nhưng mất đi chính là niềm an vui của tinh thần.

Con người sống ở thế gian là gì ? Sống một cách tê liệt, không giống như con người. Mỗi ngày truy cầu hưởng thụ vật chất, đó chính là hút nha phiến, chích heroin, họ thật sự vui ư ?

Họ rất thống khổ. Đau khổ này là hoa báo, gọi là năm loại đau khổ, là hoa báo. Quả báo thì sao ? Quả báo trong tương lai ở trong địa ngục tam đồ, thời gian làm người trong đời này không bao lâu. Chỉ ngắn ngủi mấy mươi năm, rồi rơi vào trường kỳ đau khổ trong ba đường ác.

Vào ba đường ác rất dễ, nhưng ra được rất khó. Tính theo thời gian của nhân gian, đọa vào súc sanh đạo, một hai trăm năm ra khỏi, được coi là nhanh. Đọa vào ngạ quỷ lại càng đáng sợ. Trong kinh Phật dạy rằng: Một ngày trong đường ngạ quỷ bằng một tháng ở nhân gian, nên rằm, mồng một người nhân gian cúng quỷ thần là có đạo lý.

Một ngày cúng cơm buổi trưa và buổi tối, một ngày của họ là một tháng ở nhân gian. Một năm ở nhân gian là ngạ quỷ 12 ngày, họ một năm có 360 ngày. Họ sống bao lâu ? 1,000 tuổi.

Quý vị nên biết, quỷ đạo muốn đến nhân gian không dễ. Đường địa ngục thời gian càng dài, địa ngục chủng loại rất nhiều, thời gian sai biệt rất lớn.Trước đây, thầy Lý tổ chức giảng tọa chuyên môn về Phật học, giới thiệu về địa ngục.

Ông dùng hình như là ít nhất một ngày ở địa ngục là 1,700 năm ở nhân gian. Người Trung quốc hiệu xưng 5000 năm lịch sử, cũng chẳng qua bằng ở địa ngục 2 ngày, quý vị mới biết đáng sợ chừng nào. Trong địa ngục cũng có người ra được sớm hơn thời hạn này, Bồ Tát Địa Tạng Vương đến cứu họ, như vậy là sao ?

Tất cả đều là người học Phật, tu học Phật pháp không tệ, vì một niệm sau cùng sai lầm tạo nghiệp địa ngục, nên đọa vào đó. Hạng người này vì trong A lại da thức của họ có chủng tử Phật pháp, có thiện căn. Bồ Tát đi cứu họ, giúp họ, họ dễ giác ngộ, chỉ cần họ giác ngộ liền rời xa địa ngục.

Nếu họ không giác ngộ, Bồ Tát Địa Tạng cũng không cách nào cứu được họ. Những tình trạng này trong lục đạo, chỉ có trong kinh Phật mới nói một cách thấu triệt rõ ràng, về nhân quả nghiệp báo.

Trong Đạo giáo nói về nhân quả, nói về quả báo nhiều, nhưng nguyên nhân gì đọa đến địa ngục ít nói hơn, không nói tường tận như trong kinh Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hòa Thượng Tịnh Không.
Những Lời Khai Thị Của Hòa Thượng Tịnh Không