Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Công Đức Và Phước Đức Khác Nhau Ở Chỗ Nào?


Lúc thầy Lý còn tại thế, đặc biệt là những năm cuối, Ngài vô cùng từ bi, thường nhắc nhở chúng tôi.

Chúng tôi đối với những chuyện này nghe rất quen tai, nhưng như thế nào ?

Chẳng thật sự làm, chẳng có biện pháp đoạn hết các duyên. Duyên có thiện duyên và ác duyên, chúng ta có khả năng phân biệt thiện duyên, xa lìa ác duyên. Nhưng thiện duyên, đặc biệt là thiện duyên có lợi ích cho chúng sanh, chúng ta không thể không làm.

Nếu không có duyên, nhất định chẳng phan duyên. Tuy có duyên, chúng ta tận tâm tận lực, làm một chút chuyện tốt cho chúng sanh đang chịu khổ nạn, quyết định đừng để nó trong tâm.

Nếu để trong tâm, sẽ chẳng tương ứng với Tam Không Tam Muội, vậy thì sẽ biến thành gì ?

Biến thành phước báo nhân thiên. Nếu không để nó trong tâm, thì sẽ tương ứng, tức là Vô Tác Vô Nguyện. Vô Tác Vô Nguyện chẳng phải là không làm, mà là thật sự có làm. Làm mà chẳng làm, thân làm, khẩu làm, tâm chẳng làm nghĩa là chẳng đặt, chẳng ghim việc đó vào tâm, trong tâm sạch sẽ, chẳng nhiễm mảy trần.

Vì sao ?Tâm đó là chân tâm !

Do vậy, hành động là chánh hạnh, lời nói là chánh ngữ, ba nghiệp đều Chánh. Dù Chánh, nhưng cũng đừng chấp trước tướng Chánh, đừng có ý niệm ấy.

Có ý niệm ấy, sẽ lại biến thành phước báo. Chẳng có ý niệm ấy, đó là công đức.

Công đức và phước đức khác nhau ở chỗ này:

Trong tâm có ý niệm thì là phước đức. Chẳng có ý niệm thì là công đức. Công đức giúp chúng ta liễu sanh tử thoát khỏi tam giới, phước đức chỉ cho chúng ta hưởng thọ phước báo nhân thiên.

Chúng ta phải hiểu rõ ràng, hiểu rành rẽ những lời khai thị này của Đức Phật.

Chúng ta từ sáng đến tối khởi tâm động niệm, ngôn ngữ tạo tác tương ứng với công đức hay phước đức ?

Công đức hay phước đức đều tốt. Nếu tương ứng với ác nghiệp, tương ứng với tham, sân, si, mạn, tương ứng với tự tư tự lợi, thì vấn đề sẽ rất nghiêm trọng.

Đó là gì ? Đó là tạo nghiệp của địa ngục, của ba đường ác, đáng sợ vô cùng. Vì sao ?

Rốt cuộc chúng ta chưa có khả năng thật sự phân biệt thị phi, thiện ác. Tiêu chuẩn thị phi thiện ác của chúng ta ngày nay là do chúng ta đặt ra cho rằng như vậy, sai khác rất nhiều so với những gì nói trong Kinh Giáo.

Đó là gì ?

Chúng ta chẳng khiêm tốn, chúng ta ngạo mạn, thậm chí còn có đố kỵ. Thật ra, chúng ta chẳng y giáo phụng hành. Đại căn đại bổn trong lời dạy của Đức Phật chính là Tam Quy, Ngũ Giới, Thập Thiện.

Tám vạn tế hạnh của Đại Thừa cũng là khai triển từ chỗ này mà ra. Ba ngàn oai nghi của Tiểu Thừa quy nạp lại chính là Tam Quy, Ngũ Giới, Thập Thiện. Khai triển quy nạp chẳng giống nhau, triển khai thành vô lượng vô biên hạnh môn, quy nạp lại bèn thành mấy câu này.

Chúng ta có tìm hiểu chúng đến mức thấu đáo, rõ ràng, tương ứng hay không ? Điểm này rất quan trọng !

Nam Mô A Di Đà Phật!
Pháp Sư Tịnh Không.