Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Con Người Đến Thế Gian Này Để Báo Ân, Báo Oán , Đòi Nợ và Trả Nợ Mà Thôi


 

Người người tin nhân quả, chính là đạo đại trị của thiên hạ. Mọi người không tin nhân quả, là nguyên nhân đại loạn của thiên hạ”. Hai câu này nói quá tuyệt. Suốt đời ngài Ấn Quang làm công việc này, khiến hàng hậu nhân chúng ta xem được có thể tỉnh ngộ. Muốn cứu thiên tai trước mắt của xã hội, phải làm sao? Hiểu rõ nhân quả, thiên tai sẽ được hóa giải, tuyệt đối không dám làm việc xấu nữa. Trong Thập Thiện Nghiệp Đạo nói sát đạo dâm, có dám phạm chăng? Không dám phạm, vì sao vậy? Vì giết người phải đền mạng. Hiện nay nhiều thiếu nữ tùy tiện đi nạo phá thai, nếu họ hiểu rõ về nhân quả sẽ sợ hãi không dám làm. Một lần nạo phá thai là nợ một mạng người, quý vị nợ họ một mạng, tương lai phải trả cho họ. Phá thai hai lần thì phải trả hai mạng, không phải là không sao. Người thông linh nhìn thấy, thấy sau lưng quý vị có hương linh nhỏ đi theo, quý vị không sợ được chăng? Dùng thủ đoạn không chính đáng mưu đoạt tài vật của người khác, tất cả đều phải trả lại tiền. Bởi thế người hiểu được nhân quả tâm luôn bình đẳng, thanh tịnh, họ rất rõ ràng. Người ở thế gian có thiệt thòi chăng? Không có, có chiếm được lợi ích chăng? Cũng không có. Cổ nhân nói: “thiệt thòi là phước”. Chiếm được lợi ích rồi cũng phải trả lại, vậy thì quý vị chiếm được lợi ích gì? Đời sau khi trả nợ phải trả luôn phần tiền lời, nên người hiểu nhân quả sẽ không dám tái phạm. Hôm nay quý vị làm quan, phát tài lớn là số mạng quý vị có. Nếu số mạng không có, vì sao người khác không phát tài, người khác không làm quan lớn, vì sao quý vị làm? Đây là nhân quý vị tu được trong đời quá khứ, đời này cảm ứng được quả báo, không có gì khác. Đã là trong số mạng có, vấn đề này đọc Liễu Phàm Tứ Huấn sẽ rõ ràng minh bạch. Bởi thế Ấn Quang đại sư ấn tống sách Liễu Phàm Tứ Huấn rất nhiều, mấy chục vạn cuốn, trong sách nói rõ về đạo lý này. An phận giữ mình, thời tiết nhân duyên thành thục, phú quý tự nhiên đến, quả báo liền hiện tiền. Dùng thủ đoạn không chánh đáng để âm mưu đạt được, cũng đạt được, đạt được vẫn là của quý vị. Ví dụ nói phước báo của quý vị có thể hưởng thụ được 100 năm, dùng thủ đoạn bất chính đạt được, khiến phước báo 100 năm ta chưa hưởng hết đều tiêu tan hết, mới mười hai mươi năm ta đã dùng hết rồi, số mạng không còn nữa. Hết rồi phải làm sao? Không còn, thọ mạng liền đến. Thọ mạng quý vị vốn là 100 tuổi, nhưng vì làm điều bất chánh nên mới ba bốn mươi tuổi đã hưởng hết, phải ra đi. Vì sao không giữ phước báo lại để hưởng từ từ, mà lại hưởng hết nó trong vài ngày? Quý vị là người thông minh, người có trí tuệ đó chăng? Cổ nhân nói: “hết lộc thì người chết”, thọ mạng ta vốn chưa hết, nhưng lộc đã tận, nghĩa là chúng ta đã hưởng hết tài phú trong số mạng của mình, đạo lý chính là như vậy. Người có phước báo lớn như các bậc đế vương ngày xưa, họ có thể hưởng phước được bao nhiêu năm? Hưởng được mấy trăm năm, quý vị nói phước họ tích lũy được sâu dày biết bao, con cháu mấy mươi đời cũng hưởng không hết phước. Người bây giờ không hiểu nhân quả, không xem những cuốn sách này, cho rằng chết là hết. Chết là hết thì còn gì tốt hơn, con người cần gì phải cực khổ như thế? Thực tế mà nói, hiểu được nhân quả mới biết sau khi chết thật đáng sợ, phiền phức không thể tả! Nếu tạo nghiệp bất thiện thì đến địa ngục, đến ngạ quỷ để chịu tội, khi chịu hết tội lại sanh đến nhân gian để trả nợ. Nợ mạng trả bằng mạng, nợ tiền trả tiền, đến lúc đó quả là đáng thương. Giết người nhiều đọa vào đường nào? Biến thành gì? Biến thành con phù du trong cõi súc sanh, phù du là loại trùng nhỏ bơi lội trên mặt nước. Quý vị thấy nó bơi lội trên mặt nước, thọ mạng của nó chỉ có mấy tiếng đồng hồ. Vì nợ mạng người quá nhiều, giết quá nhiều người, khiến quý vị một ngày phải đền mạng một hai lần. Ngày nào cũng trả, phải trả hết nợ mà mình gây ra cho người khác, quý vị xem có đáng sợ chăng! Bởi vậy người hiểu được nhân quả thường luôn sợ hãi, không dám làm việc xấu. Quả báo quá đáng sợ, đặc biệt là tam đồ ác báo.


Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích: Tịnh Độ Đại Kinh Diễn Nghĩa
Chủ giảng: Pháp Sư Tịnh Không
Chuyển ngữ: Đệ tử Như Hòa