Đạo và đời

[KHAI THỊ]: Chúng Ta Có Mười Phần Phước Báo Thì Chỉ Nên Sử Dụng Hai Phần Ba, Phần Còn Lịa Sau Này Mà Dùng.


Tích là giữ gìn, là mến tiếc. Phước là phước khí, là có phước. Chúng ta phải biết, phước báo từ đâu mà có, để giữ gìn và bồi đắp, đừng tiêu sài lãng phí. Các bạn trẻ nên biết rằng, vào thời mạt pháp, phước báo của con người rất là mỏng, nếu không biết giữ gìn, phước mỏng đã hưởng hết rồi, thì tương lai chắc chắn không tránh khỏi bệnh khổ.
Người xưa có nói, Niềm vui mà đến tột cùng thì nỗi buồn xuất hiện lạc cực sanh bi, điều này cũng có nghĩa phước hết thì họa đến!
Tôi nhớ, hồi còn nhỏ, phụ thân tôi nhờ người viết một đôi câu đối lớn, đó là câu đối của Lưu Văn Định, thời nhà Thanh, treo trên cao giữa đại sảnh, phần đầu câu đối là Tích thực, tích y, phi vi tích tài duyên tích phước, nghĩa là cất giữ lương thực, y áo, chẳng bằng cất giữ tài đức, phước thiện. Anh tôi thường dạy tôi học câu đối này.
Tôi học thuộc rồi, từ đó về sau, mỗi lần mặc áo hoặc ăn cơm, tôi đều thận trọng, một hạt cơm cũng không dám tùy ý vứt bỏ. Hơn nữa, mẫu thân tôi cũng thường hay dạy, quần áo mặc trên người phải giữ gìn cẩn thận, chớ làm rách hoặc để bẩn. Bởi vì mẹ và anh sợ tôi không biết thương tiếc hạt cơm, manh áo sẽ tổn phước, đoản mạng mà chết sớm, cho nên thường xuyên giáo dục tôi như vậy.
Quý vị biết không, lúc tôi mới năm tuổi, thì phụ thân tôi đã qua đời!
Bảy tuổi tôi mới học viết chữ, hễ cầm giấy là viết một cách cẩu thả, không một chút tiết kiệm. Mẹ tôi trông thấy, nghiêm nghị nói:
Này con!
Con phải biết rằng, lúc ba con còn sống thường dạy, không được làm hỏng một tờ giấy, mà dù một mảnh giấy cũng không được tùy tiện vức bỏ.
Mẹ tôi nói như vậy cũng là cách tích phước!
Tôi nhờ được giáo dục trong một gia đình như vậy, cho nên những bài học đó thấm sâu vào trong não từ thời tuổi thơ. Sau này khi đã lớn tuổi, không lúc nào tôi quên trân quý hạt cơm, manh áo. Rồi tôi xuất gia, cho mãi đến bây giờ, cũng vẫn còn giữ cái thói quen này.
Quý vị hãy xem đôi giày mà tôi đang mang, nó có từ thời dân quốc thứ chín, mua ở Hàng Châu, do một vị xuất gia trong khóa tu Phật thất tặng cho tôi. Nếu quý vị có thời gian, có thể đến phòng tôi thăm chơi.
Cái chăn bông tôi đang sử dụng, cũng là của người xuất gia trước đã dùng. Còn cây Dương cầm thì được mua từ năm Dân quốc đầu tiên. Những đồ dùng này nếu bị rách nát hoặc hư hao, thì nhờ người khâu vá lại, vì cũ và mới cũng như nhau mà thôi.
Rõ ràng là còn dùng được nên tôi mới dùng!
Nhưng những vật dụng khác, như áo quần lót, giày cỏ, áo la hán, thì dùng năm sáu năm một bộ. Ngoài những thứ này ra, tất cả y áo và đồ vật khác, là tôi đã dùng từ hồi còn tại gia hoặc là từ hồi mới xuất gia đến bây giờ.
Trước nay thường có người tặng cho tôi áo quần mới, hoặc một vài đồ dùng quý giá, nhưng tôi đem cho người khác hết. Bởi vì tôi biết phước mình mỏng, nên không dám dùng đồ tốt. Ăn uống cũng vậy, chỉ khi nào bệnh hoạn mới bồi bổ chút ít, còn những lúc bình thường thì ăn gì cũng được, không dám ăn uống tùy tiện hoang phí.
Chủ trương tích phước không phải chỉ một mình tôi, mà đại lão Hòa Thượng Ấn Quang, bậc Đại Đức của Tông Tịnh Độ, cũng chủ trương như vậy. Có người cúng dường cho Ngài những thực phẩm bổ dưỡng như Bạch mộc nhĩ, Ngài không dùng mà đem cúng dường lại cho pháp sư Đế Nhàn ở chùa Quán Tông.
Người ta hỏi Ngài:
Vì sao thầy không dùng?
Ngài trả lời:
Phước báo của tôi không có bao nhiêu, nên chẳng dám tiêu thụ.
Đại lão Hòa Thượng Ấn Quang tính tình cương trực, bình thường đối với người, chỉ hỏi những điều đáng hỏi, không vị nể tình cảm và thể diện. Cách đây mấy năm, có một vị đệ tử năm giới, là một Cư sĩ có tiếng ở đảo Cổ Lãng, đến thăm Ngài và cùng Ngài dùng cơm. Vị cư sĩ này dùng cơm xong trước, lão Hòa Thượng trông thấy trong bát anh ta còn xót lại một vài hạt cơm, thế là, không khách khí, Hòa Thượng lớn tiếng bảo:
Anh có phước thật nhiều, cho nên mới tùy tiện hoang phí những hạt cơm như vậy.
Hãy đem đến đây cho tôi dùng!
Quý vị!
Những điều tôi nói trên đây cần phải nên ghi nhớ!
Phải biết rằng:
Chúng ta có mười phần phước báo thì chỉ nên sử dụng hai ba phần, phần còn lại để sau này mà dùng. Nếu như quý vị có thể phát tâm bồ đề, nguyện đem phước báo của mình bố thí cho tất cả chúng sanh, tất cả đều cùng hưởng thụ, thì là tốt nhất.

Nam Mô A Di Đà Phật
Pháp Ngữ: Đại Sư Hoằng Nhất