Đạo và đời

Hướng theo lẻ tự nhiên của cuộc sống chứ không bỏ quên chính mình


Trên mỗi đối tượng tiếp xúc hàng ngày, ta không ngừng gia thêm những tình cảm, chẳng hạn như ưa, ghét, tham, sân… rồi tùy thuộc vào những cảm tính đó ta chủ quan chọn lựa, lấy bỏ.

Ở một mức độ nào đó, điều này xem ra cũng là chuyện tự nhiên bình thường; nhưng khi những thái độ này ngày càng được tích lũy, vun bồi, gia tăng, phát triển cho đến khi trở nên quá sâu dày, kiên cố… thì bắt đầu trở nên nguy hiểm!

Tại sao? Lý do là ta đã hình thành những thành kiến, cố chấp, hận thù, oan kết hay những say mê, chìm đắm trong thế giới bên ngoài, đến độ ta đánh mất khả năng trở lại chính mình...
Vì thế, đừng để tâm dây thun của ta bị kéo quá căng e có ngày bị đứt hoặc biến dạng!
 

A Di Đà Phật!