Đạo và đời

[HỌC PHẬT]: Việc Sanh Tử Của Ai, Tự Người Đó Giải Quyết


Lại nói cô Khuyến vào một buổi sáng chủ nhựt tháng trước đến liên xã nói với tôi rằng: “Sư tỷ Khán Trị! Nhất định phải học biết khóa tụng, tụng kinh niệm Phật, tụng chú vãng sanh của hai thời khóa sớm tối, để một khi tai nạn đến, thì tự mình biết niệm, mới có thể tự cứu” Cô ta lại nói: “Do vì hai tháng trước, tôi ở Chương Hóa có một người ông bà con, nửa năm trước bị mắc một chứng bệnh, theo lời bác sĩ ở một bệnh viện lớn ở Đài Bắc nói là bị ung thư đường ruột, đã từng mổ ở một bệnh viện lớn, theo bác sĩ nói ruột già của ông ta như vẩy cá không thể cắt bỏ, kêu con trai của ông nhanh chóng đưa ông về nhà, muốn ăn thứ gì mua cho ổng ăn là tốt rồi!”. 

Tôi nghe nói ông mắc chứng bệnh bất trị liền đi đến Chương Hóa thăm ông. Đến gặp bà, bà nói với tôi: “Ông của con đã có dặn: Lúc ông ta sắp lâm chung, cần phải trợ niệm tám tiếng đồng hồ cho ông ta, không được khóc, đám tang phải làm chay, toàn bộ phải làm theo nghi thức Phật giáo”. Tôi nói: “Mọi người ở đây chưa từng thấy qua người ta trợ niệm, làm sao mà biết trợ niệm? Nếu như lúc cần hộ niệm, bà gọi điện thoại cho con, con ở Đài Trung mời thêm mấy vị liên hữu đến trợ niệm giúp cho bà”.

Vào đầu tuần tháng hai, tôi nhận được điện thoại của bà tôi ở Chương Hóa nói ông sắp vãng sanh rồi, tôi vội vàng đi mời hai vị liên hữu nữa cùng tôi đến Chương Hóa, thì chỉ thấy ông ngồi dựa trên ghế dựa nhà khách, đã hôn mê không còn biết gì, khắp mình mồ hôi nhễ nhại, hơi thở khó khăn, tôi liền cùng hai vị liên hữu bắt đầu niệm Thánh hiệu A Di Đà Phật. Một điều khiến cho người ta yên lòng nhất là cả nhà con gái, con trai, các cháu đều vây quanh lại đồng thanh niệm Phật, niệm đến trưa ông đã tỉnh táo trở lại, liền nói với mọi người rằng: “Vừa rồi có rất nhiều hung thần ác quỷ muốn bắt tôi đi, nhưng pháp lực của Phật A Di Đà chúng ta vô biên, bây giờ đã đi hết rồi, tôi muốn vào phòng yên nghỉ một chút”. Cô Khuyến thấy ông ta nói chuyện đã như người bình thường rồi, liền dẫn hai vị liên hữu cùng đến, đi ra quán chay gần đó ăn cơm trưa, sau đó mua hai vé xe đưa họ về Đài Trung trước.

Cô Khuyến do vì buổi chiều lại đến nhà người bà con thăm ông nên không cùng hai vị liên hữu cùng về, cô Khuyến lại có một bà dì ở cửa Nam, liền trước đến bà dì nói ý muốn nghỉ một chút, bà dì đương nhiên rất hoan nghênh, liền dọn một phòng khách sạch sẽ, yên tĩnh cho cô nghỉ. Cô Khuyến một mình ngồi trên giường, lúc còn chưa nhắm mắt, bỗng nhiên nhìn thấy rất nhiều hung thần ác quỷ đi đến, túm chặt đầu tóc của cô dộng xuống giường túi bụi, làm cho cô Khuyến đau đến nỗi ngay cả đến niệm Phật cũng niệm không ra tiếng, đành dùng tâm niệm A Di Đà Phật, tâm niệm không ngừng, bọn ác quỷ kia đương cự không lại, mới buông ra chạy đi.

Cô Khuyến tỉnh lại không dám nói với bà dì vội vã từ biệt, cũng không có đến nhà người ông bà con nữa, mà đón xe đi thẳng về Đài Trung. Vừa vào đến trong nhà vội vã đến bàn Phật đốt đèn thắp hương lên tụng kinh A Di Đà, lại còn tụng mấy trăm biến chú vãng sanh, rồi lại niệm Thánh hiệu A Di Đà Phật. Tụng niệm xong, liền quỳ xuống hồi hướng rằng: “Bạch Phật A Di Đà, xin ngài làm chủ cho con, con hôm nay tụng kinh, chú, niệm Phật, hết thảy xin bố thí cho những hung thần ác quỷ đánh con hồi trưa ở Chương Hóa, khiến cho họ lìa khổ được vui, về sau không còn đến quấy rầy con nữa, và cũng không còn quấy rầy người ông bà con của con nữa”. 

Thật là không thể nghĩ bàn, từ đó về sau cô Khuyến được bình an vô sự, người ông bà con cũng lần lần mạnh khỏe lại như thường, đã có thể đi bộ đến chợ gần đó đi tản bộ hóng mát, mãi đến ngày 23 tháng Tư, 3 giờ đêm bỗng nhiên dứt thở, nhứt thời không kịp mời người đến trợ niệm. Đây chứng minh, lúc bình thường không có cái nhân niệm Phật, lúc lâm chung không có được cái duyên trợ niệm, mặc dù mong được người trợ niệm, nhưng cũng không thể được!

Cho nên nói: “Ai ăn nấy no, việc sanh tử của ai người đó giải quyết”. Độc giả nếu muốn tiêu tội nghiệp cầu vãng sanh, thì nhất định phải tự mình niệm Phật cho nhiều, bảo đảm nơi ở được bình an, đi ra đường được vô sự. Đồng thời thân này lúc mạng chung, được gặp duyên lành, vãng sanh Cực lạc.



Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích Những chuyện niệm Phật cảm ứng mắt thấy tai nghe của cư sĩ Lâm Khán Trị - Dịch giả: Thích Hoằng Chí)