Đạo và đời

[HỘ NIỆM]: Thời Khắc Lâm Chung Rất Quan Trọng, Có Thể Phân Biệt Phàm, Thánh, Người Và Quỷ.


 TÌNH TRẠNG CHẲNG KHÁC NÀO NGÀN CÂN TREO SỢI TÓC, CHO NÊN RẤT QUAN TRỌNG. CHÚNG TA AI NẤY CẦN BIẾT ĐỂ HỖ TRỢ, GIÚP ĐỠ NGƯỜI THÂN CỦA MÌNH. CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ LÚC ĐÓ? KHAI THỊ NHƯ THẾ NÀO?

Lúc bấy giờ không được tụng kinh, lời kinh quá dài, mình càng tụng đầu óc họ càng rối loạn, vậy là được yên rồi, đừng nói thêm một lời nào khác. Cứ một câu khuyên họ vững tâm niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ thấy cái gì cũng đừng quan tâm đến. 

Nếu thấy Phật A Di Đà đến thì theo Ngài đi, nếu không phải Phật A Di Đà thì cho dù chư Phật, Bồ Tát nào cũng đừng để ý đến. Khi lâm chung khai thị chỉ mấy câu như vậy. 

Canh người bệnh phải canh mấy ngày chỉ nói một câu này ngày đêm đừng gián đoạn lúc nào cũng phải cảnh tỉnh họ giữ gìn chánh niệm cho họ. Cho nên người được vậy là có phước báu, có được thiện tri thức bên cạnh nhắc nhở, đánh tan vọng niệm của họ, đánh dẹp lời dụ dỗ của oán thân trái chủ, giúp cho họ đề khởi chánh niệm, cùng niệm Phật theo mọi người.

Lúc họ không niệm được, lúc cơ thể suy yếu họ có thể nghe được hoặc thấy môi họ còn mấp máy, điều này rất quan trọng. Khi lâm chung có khai thị chỉ là câu này, phải coi họ chánh niệm cho rõ ràng. Chánh niệm là gì? Là nhất tâm niệm Phật A Di Đà, đừng để cảnh giới cõi âm hiện ra làm rối loạn. Công đức vô lượng. 

Bà Hàn Quán Trưởng vãng sanh rất ít thấy cảnh giới này nhưng vẫn có hai lần, đây là số lần ít nhất mà tôi từng chứng kiến. Bà ấy có hai lần, hễ Bà vừa nói là tôi lập tức đánh tan ngay “ Đừng để ý đến chúng”. Bà ấy nói “Dạ” và niệm Phật theo chúng tôi. Dù họ là người thiện hay người ác, là oan gia hay thân thuộc tất cả đều mặc kệ. Nếu họ không có nói những cảnh giới này thì một câu niệm Phật niệm đến cùng không cần phải khai thị thêm nữa.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(HT Tịnh Không)