Đạo và đời

[HỘ NIỆM]: Niệm Phật Lúc Lâm Chung So Với Niệm Phật Lúc Bình Thường, Bên Nào Thù Thắng Hơn?


Giống nhau!

Phút lâm chung, nỗi khổ của cái chết bức bách, thân thể chịu vô lượng thống khổ, giống như trăm nghìn lưỡi dao đâm vào. Mắt mũi bỗng nhiên mờ mịt, muốn thấy cũng không thể thấy. Miệng lưỡi co cứng, muốn nói cũng không nói được.

Đây là tứ khổ trong tám sự khổ của kiếp người, dù người tu Niệm Phật, tin Bổn Nguyện, cầu vãng sinh chăng nữa cũng khó tránh khỏi nỗi khổ nầy. Nhưng dù mờ mịt, đến khi tắt thở, do Nguyện Lực của Đức Phật A Di Đà, sẽ thành chánh niệm mà vãng sinh.

Sát na lâm chung dễ như cắt sợi tơ, điều nầy người khác không biết được, chỉ có Phật và người tu Niệm Phật biết được mà thôi.

HỎI: Tôi tuy niệm Phật mà tâm cứ tán loạn không biết làm sao đây?

ĐÁP: Chuyện đó thì Pháp Nhiên nầy cũng làm không nổi!

Tâm của hạng phàm phu làm sao mà không tán loạn được. Cũng chính vì thế mới gọi là Pháp Môn Dễ Tu.

Đã sinh làm người trong cõi dục giới tâm địa nầy thì tâm đều tán loạn cả. Nếu bảo rằng phải bỏ cái tâm tán loạn mới vãng sinh được thì thật là vô lý.

Tán tâm niệm Phật mà được vãng sinh, đó là chỗ đáng quý của BỔN NGUYỆN vậy.

CHẲNG PHẢI THANH TỊNH CÁI TÂM CỦA MÌNH, TRỪ ĐI NGHIỆP CHƯỚNG NÀY RỒI MỚI NIỆM PHẬT, MÀ LÀ DO THƯỜNG NIỆM PHẬT THÌ TỘI CHƯỚNG TIÊU DIỆT. 

A DI ĐÀ PHẬT. _()_
(Trích từ Pháp ngữ Niệm Phật Tông Yếu của Pháp Nhiên Thượng Nhân)