Đạo và đời

[Hộ Niệm]: Khi Lâm CHung Thần Trí Không Tỉnh Táo, Cũng Không Ai Trợ Niệm, Có Được Vãng Sanh Không?


  

Nếu lúc bình thường tín nguyện bất định, Niệm Phật không chuyên thì trong tình huống này rất nguy hiểm;
Nếu bình thường tín nguyện chuyên tu, thì gặp tình huống này cũng không chướng ngại việc vãng sanh.

Tuy bề ngoài nhìn thấy thần trí người này không tỉnh táo, nhưng thật ra khi Đức Phật A-di-đà đến tiếp dẫn thì họ nhìn thấy rất rõ ràng. Ngay cả khi não bộ và các bộ phận trong thân đều suy kiệt, ý thức không còn tác dụng, nhưng thần thức vẫn không suy kiệt, vẫn sáng tỏ rõ ràng.

Bình thường chuyên tu Niệm Phật, việc vãng sanh đã nắm chắc, cho nên nói là ''bình sanh nghiệp thành'' (nghiệp vãng sanh đã được thành tựu ngay khi còn sống). Khi lâm chung, bất luận là chết kiểu nào, Đức Phật A-di-đà nhất định hiện đến tiếp dẫn, người lâm chung nhất định nhìn thấy Ngài hết sức rõ ràng, dù có hay không có người trợ niệm cũng đều vãng sanh.

Đặc biệt thiết lập việc lâm chung cần trợ niệm là vì lúc bình thường người này chẳng chịu Niệm Phật. Khi còn sống, họ chẳng hiều Niệm Phật là gì, bây giờ sắp chết, nếu vẫn chưa hiểu được Niệm Phật ắt sẽ đọa lạc, cho nên khi họ sắp chết, chúng ta phải trợ niệm cho họ, hướng dẫn họ Niệm Phật; chứ không phải khăng khăng cho rằng một người bình thường chuyên tu Niệm Phật vẫn phải dựa vào việc trợ niệm khi lâm chung.

Nam Mô A Di Đà Phật.
Pháp sư Tịnh Tông.
(Trích: Tư tưởng Tịnh độ của Đại sư Thiện Đạo - trang 797)