Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Vay Một Nhúm - Trả Một Núi.


Trước kia, Tây Hồ thuộc Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, có một nam cư sĩ tu tại gia, tánh tình điềm đạm, khí chất thanh cao, lại chuyên tâm tu học Phật pháp, thường xuyên ngồi thiền. Vị cư sĩ ấy lập một am tranh gần Tây Hồ-Hàng Châu tịnh tu. Mỗi ngày, trừ thời gian chuẩn bị cho bữa ăn ngọ, thời gian còn lại vị ấy dành hết để tu hành.

Có hôm, thấy trời đã trưa, vị ấy vội vã ra sau bếp nấu ăn. Khi trộn rau cải nấu thành một nồi kho đạm bạc để dành ăn trong nhiều ngày, nhưng khi coi lại thì muối đã hết. Trong lúc gấp, vị ấy vội đi sang nhà bên cạnh mượn muỗng muối về dùng tạm.

Nhưng chủ nhà lại đi vắng, vị ấy nghĩ nếu không có muối thì nồi kho không ngon, thôi mượn tạm nhúm muối trước, sau rồi hãy tính. Nghĩ rồi, vị ấy liền tự tìm muối lấy đem về thất nấu ăn.

Theo lệ thường ai cũng nghĩ muối là vật rẻ tiền không đáng giá bao nhiêu nên vị ấy cũng không chú trọng đến việc mượn muối và cũng quên đem trả cho nhà bên cạnh.

Song, muỗng muối tuy nhỏ nhưng đây chính là “của không cho mà lấy”, theo luật nhân quả lại là việc quan trọng. Đức Phật dạy: “Trong ba độc, tham là đứng đầu”. Trong luật cũng dạy: “Phàm một bông hoa, một ngọn cỏ không cho mà lấy là phạm tội trộm cắp”.

Một năm sau, khi đang hành thiền, vị ấy bỗng thấy một bóng đen to lớn như đồi núi che trước mặt, và từ đó mỗi ngày hành thiền đều thấy như vậy. Vị ấy để tâm quan sát kỹ bóng đen ấy, hoá ra lại là đồi muối. Cố suy xét cho kỹ hơn nữa, cuối cùng vị ấy cũng nghĩ ra là do năm trước đã mượn một muỗng muối của nhà bên cạnh chưa trả, đến nay nợ muối chồng chất cao đáng sợ. Vị ấy sợ hãi vô cùng, nghĩ: “Nếu lấy của người một đồng tiền đến năm sau, không biết tiền lãi sẽ sinh như thế nào đây? Thiếu nợ người không trả thì một vốn sinh ra muôn lời. Ôi! Thật đáng sợ”.

Vị ấy đem rất nhiều tiền ra chợ mua cả ngàn bao muối. Sau khi trả tiền muối, tiền vận chuyển xong xuôi, vị ấy dặn người bán chở đến sau vườn ngôi nhà mà người ấy đã mượn muối và bảo với chủ nhà là lúc trước vì thiếu nên nay đem trả.

Từ đó, mỗi khi hành thiền, vị ấy không còn thấy núi muối hiện ra nữa. Cư sĩ ấy đã thấu tột được lý nhân quả nghiệp báo, nên thường cảnh giác bản thân và khuyên bảo mọi người nên tin sâu nhân quả.

Mượn muối chút ít không hoàn trả
Nợ ấy sau tăng dần thành núi
Một vốn ngàn lời sinh sinh mãi
Ngăn tâm quyết chẳng khởi lòng tham.

*****************
Vị cư sĩ trịnh trọng khuyên bảo mọi người: “Lấy một nhúm muối của người thế tục còn nghiêm trọng như thế, nếu như trộm của Tam Bảo thì tội nghiệp còn nặng như thế nào?”
Bồ-tát Địa Tạng Vương nói: “Nếu có chúng sinh xâm phạm hoặc làm hư hao của thường trụ (khu vực chùa hay tăng chúng thường trụ, trộm cắp tài vật, thức ăn, y phục…) sẽ bị đoạ vào địa ngục Vô gián ngàn muôn ức kiếp, không ngày thoát khỏi”.
Vì sao lấy của thường trụ tội lại nặng như thế?

Bởi vì tài vật của chùa hay của tăng chúng đều do tín thí, nếu người lấy tài vật của người tu đem làm của riêng, thì tội này rất nặng, xâm phạm đến của cải của chúng sinh ở mười phương nên không thể sám hối. Sau khi chết, người này nhất định đoạ vào địa ngục vô gián, đau khổ khôn cùng, ngàn muôn ức kiếp mới được sinh vào loài súc sinh, làm thân trâu để đền trả nợ thiếu.
Tài vật tăng chúng thuộc mười phương
Tham lam chiếm đoạt khổ vô cùng
Địa ngục mãn rồi còn nghiệp cũ
Làm trâu muôn kiếp chịu sầu đau.

Kinh Bảo Nhiễm chép: “Thà tự ăn thịt mình, không nên phạm vật của Tam Bảo”.
Thông thường, con người chúng ta do vô ý nên rất dễ phạm lỗi lầm lớn. Khi đến chùa, tinh xá, Phật đường…lạm dụng tài vật thường trụ hoặc lấy bừa hoa quả, nước…, hoặc ở trong chùa…tự ý quay điện thoại do thường trụ trả chi phí. Những việc trên đều là phạm tội” Lấy dùng vật Tam Bảo”.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Sưu tầm : Câu Chuyện Nhân Quả