Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Tư Lợi Là Địa Ngục, Công Ích Là Thiền Đàng


“Công” là lợi ích chung của thiên hạ nên lớn. “Tư” là lợi ích tư của cá nhân nên nhỏ. Vì lợi ích nhỏ riêng tư mà phế việc công lớn, nếu người không oán thì Trời cũng giận.

Quách Khai là người đời Chiến Quốc, làm quan nước Triệu và được vua Triệu tin dùng. Vua Tần có ý đồ thống nhất Trung Hoa nhưng ngại hai vị tướng tài của nước Triệu là Liêm Pha và Lý Mục , nên sai Vương Ngạo đem vàng bạc đút lót cho Quách Khai , nhờ Khai nói xấu Liêm Pha để vua Triệu không dùng. Khi Tần đem quân đánh Triệu, Liêm Pha đang ở nước Ngụy , vua Ngụy sai nội thị là Dương Cửu triệu Liêm Pha về nước đem quân chống Tần. Quách Khai đút lót cho Dương Cửu tâu với vua là Liêm Pha đã già và có bệnh. Vua Triệu tưởng thật nên không triệu Liêm Pha về nữa mà dùng Lý Mục thay thế. Lý Mục cũng là một tướng tài, nên Tần đánh không thằng được nước Triệu , hai bên giảng hòa.

Vua Tần lại sai Vương Ngao hối lộ cho Quách Khai, Khai gièm pha với vua Triệu rằng Lý Mục hợp với Tần âm mưu làm phản. Vua Triệu hôn mê nghe lời của Quách Khai nên Lý Mục bị giết. Tần vì thế mà diệt được nước Triệu. Khi nước Triệu mất, Quách Khai hàng Tần, đem quyến thuộc và chuyển vàng bạc châu báu qua Tần, nhưng giữa đường bị kẻ cướp chặn dánh, Quách Khai và cả gia quyến đều bị bọn cướp giết sạch.

Vì lợi ích riêng tư tưởng là có thể vinh thân phì gia, nhưng nước mất thì nhà cũng tan, còn để lại tiếng xấu muôn thưở.

Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” )