Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Quả Báo Sát Sanh


Tất cả báo chí hôm đó đều đăng hàng tít này: “Bác sĩ trẻ Trương Vĩ Lục tự sát vong thân”….khiến người xem khó mà tin được.

Bác sĩ Trương năm nay 29 tuổi, năm ngoái sau khi tốt nghiệp, anh phục vụ tại bệnh viện Chính phủ.

Bác sĩ Trương xuất thân từ gia đình giàu có, cha mẹ đều hiền lành tốt bụng. Ba người chị của anh đều đã xuất giá. Là con trai út, anh càng được cưng chìu gấp bội. Bác sĩ Trương rất khôi ngô, tuấn tú, là một mỹ nam lanh lẹ, có duyên, đã làm rung động rất nhiều trái tim cô gái.

Con đường nhung gấm còn trải dài phía trước. Nhìn anh, bà con thân hữu đều ước ao “số đỏ” giống như vậy, nên chẳng ai tin nổi là anh tự sát. Vì vậy mà bệnh viện mới thành lập ngay một đoàn pháp y để điều tra về việc tự sát của anh. Bắt đầu từ bối cảnh gia đình Trương Vĩ Lục, từ quá trình sáu năm ở trường học, cho đến khi tốt nghiệp vào y viện công tác. Toàn bộ tư liệu ghi chép hơn 500 trang. Có thể thấy cấp trên và đồng nghiệp rất quan tâm về chuyện tự tử này.

Trong số sổ sách báo cáo có một đoạn ghi thế này: “Một năm gần đây mới bắt đầu phát hiện, tính chất đại trượng phu hùng dũng oai vệ của Trương Vĩ lục bỗng dưng thay đổi, cử chỉ hành động, giọng nói của anh xem ra có phần giống con gái. Ai cũng nghĩ chắc do từ bé anh được sinh ra trong nhà có ba chị gái, lại công tác kề cận toàn với nữ y tá”.

Vừa rồi khi kiểm tra cơ thể anh, bác sĩ nói phần Hormone (kích thích tố nữ) quá thịnh, lấn át hẳn hùng tính của nam.

Trong hồ sơ bác sĩ Ngô Uy xương, người chủ trị cho anh còn ghi: “Bệnh nhân Trương Vĩ Lục, không thể tiếp thu kích thích tố nam để duy trì cân bằng, thậm chí còn bị “hoạn tính vô năng” (biến giới bất lực). Tiếp theo hồ sơ ghi rằng anh bị chứng “hoạn” như thế này lâu lắm rồi.

Qua điều tra thấy bối cảnh gia đình anh rất tốt. Bản thân anh thanh khiết, có tự ái cao, tính tình thuộc loại bảo thủ. Dù anh sớm xa rời cha mẹ để làm việc độc lập, tuy ở một mình nơi phồn hoa đô hội, có rất nhiều cám dỗ khiến người ta dễ sa ngã như thành phố Bangkok. Hơn nữa xung quanh môi trường làm việc của anh toàn là người đẹp, vậy mà anh vẫn giữ thân như ngọc, quả là hiếm có khó được.

Thêm một báo cáo nghiên cứu có giá trị khác nữa, ghi rõ: “Trương Vĩ Lục là người miền nam Thái Lan, từng thi vào Đại Học Y đạt thành tích hạng Ưu tại Băng Cốc. Suốt 6 năm học Đại học Y, anh cư ngụ tại ngôi nhà thuê gần trường. Hàng ngày khi điểm tâm anh thích dùng cà phê và nước ép hoa quả”.

Quan trọng nhất là: “Buổi trưa và tối anh đều ăn cơm gà. Đây là món cơm gà Hải Nam trứ danh mà người Thái lan rất ưa. Không có rau xanh, chỉ dùng thịt gà kèm cơm, là món ăn nhanh vừa tiện nghi lại rất ngon miệng. Trương Vĩ Lục rất ưa ăn cánh và đầu gà, và anh đã ăn như thế này ròng rã 6 năm”.

Một nghiên cứu có giá trị hơn nữa: “Trước đây nhà nông nuôi gà, ít nhất 6-7 tháng mới bán ra tiêu thụ. Nhưng bây giờ nhờ nuôi gà theo khoa học, chỉ cần 40 ngày, gà vẫn lớn rất nhanh và chóng đạt đủ trọng lượng chuẩn. Ngày xưa gà trống nuôi đến thời kỳ thanh xuân thì không thể phát phì, lớn mập. Bây giờ, người ta vì muốn hưởng dụng nó cho ngon miệng nên đã thiến nó đi, khiến thịt gà vừa béo vừa mập. Với đà tiến bộ của khoa học, kỹ thuật ngày nay đã phát minh ra loại thuốc khiến gà và các loại gia cầm khác mất đi khả năng sinh sản. Chẳng hạn như loại thuốc này được bào chế thành từng viên, nhét vào mồng gà hay phần bắp thịt dưới cánh, ngoài ra thuốc này còn được trộn vào thức ăn cho chúng”.

Cho nên trong lúc chúng ta hưởng dụng thịt gà trống béo phì, nào hay nào biết bản thân mình cũng uống luôn thuốc “hoạn” đó vào bụng. Thảo nào mà thời bây giờ rất nhiều người bị vô sinh dù cơ thể khi khám hoàn toàn khỏe mạnh. Tất cả đều là do ăn thịt gà thiến, heo thiến mà bị như vậy.

“Trương Vĩ Lục rất ưa ăn cánh gà, đầu gà – song những bộ phận này chính là điểm tập trung dược vật. Cái hại đầu tiên mà dược phẩm này mang đến là: Nó ức chế toàn bộ hooc-mon nam, chính thuốc “hoạn” này đã liên tục ngấm vào cơ thể Trương Vĩ Lục ròng rã suốt 6 năm trời. Những dược phẩm này âm thầm tích lũy và phát tán, thành một lượng thuốc “khủng” đến kinh người. Cuối cùng ngay cả bác sĩ Trương Vĩ Lục cũng không thể trị lành chứng giới tính bị “hoạn” của mình”.

Như vậy thì làm người còn gì thú vị nữa? Đây chính là kết luận nghiên cứu sơ bộ về nguyên nhân việc tự sát của bác sĩ Trương. Tất nhiên do anh không biết mà thành như vậy, nhưng căn cứ theo bối cảnh Trương gia, ban điều tra còn có thêm được một báo cáo kinh người:

Té ra, ông nội Trương Vĩ Lục cả đời làm nghề hoạn heo, hoạn gà. Đây là việc làm tại quê nhà. Phụ thân anh cũng từng theo phụ việc suốt 2-3 năm. Sau đó, do không muốn kế thừa sự nghiệp của ông nội bác sĩ Trương, nên cha anh đã từ bỏ nghề “hoạn” đó. Đâu ai biết được hành vi thực hiện việc tuyệt chủng này của Tổ phụ anh đã di họa đến đời thứ ba, khiến tử tôn tự sát tuyệt hậu. Vậy thì còn ai dám không tin đây là nhân quả báo ứng chứ?

Một vị cư sĩ đã hỏi Hòa Thượng Diệu Pháp:

- Xin cho đệ tử được hỏi nếu ăn thịt gà thì thế nào?

Hòa thượng từ bi khai thị:

- Loài gà tuy được nuôi bằng sự tiến bộ của văn minh loài người, song về mặt vệ sinh, ăn uống, chốn ở đều nằm trong phạm vi một cái chuồng chật hẹp nên chúng mắc bệnh cúm rất nhiều. Vì vậy mà thân thể bị nhiễm đầy chất độc của bệnh cúm. Chúng mang hình thể thú vật nên có đau ốm cũng ít ai biết, lại chẳng được uống thuốc men nên luôn ẩn chứa mầm bệnh trong thân. Người đời do mê ăn thịt, không biết rằng họa hại ẩn bên trong, cứ nấu mà ăn, tưởng là ngon, bổ. Không ngờ ăn vào sẽ mang cả mầm mống bệnh vô thân. Tục ngữ có nói: “Bệnh tùng khẩu nhập” (Bệnh từ miệng mà vào). Trong kinh sách thường nhắc: “Ăn tám lạng phải trả nửa cân”.

- Ăn thịt nhiều rất có hại, đó là sự thật. Có khi không chỉ trả nửa cân, mà còn phải trả cả mạng sống. Nhiều người ăn đủ thứ thịt, bị mỡ thừa tích tụ, thân đầy độc chất, máu bị nhiễm trược, cơ thể trúng phong, sinh ra cao huyết áp, ung thư, cuối cùng hết thuốc chữa. Nếu nói thực tế, chưa bàn đến Quả báo chi thì riêng cái chuyện ăn mặn đã rất có hại rồi, vì rước vào thân mầm bệnh, rước cái tâm oán hận của chúng sanh bị giết vào mình, lâu ngày thành ung bướu, không chết gấp thì cũng chết từ từ, bệnh hành hạ đau đớn.

- Con vật trược khí nhiều, từ tư tưởng cho đến phẩm hạnh đều thấp hèn. Chỉ vì chúng gieo nghiệp xấu ác mà bị đọa làm thú, tâm thân đều là nguyên tố súc sinh. Con người ăn thịt chúng vào, nạp mãi cái nguyên tố thấp để làm tăng trưởng tế bào thân mình thì thân thể thuần là tố chất của loài vật. Người ăn thịt, thiếu lòng từ, thân đầy trược khí. Rất không tốt.

- Người biết tu phải nuôi dưỡng lòng từ bi, bảo vệ phẩm chất thanh tịnh. Khi ăn thịt những loài gia súc, vô tình tánh linh của người sẽ bị tánh linh của thú làm ô nhiễm, ảnh hưởng đến công phu tu học. Hơn nữa ăn chay giúp tiết dục, tĩnh tâm, giúp ích cho sự tu tập rất nhiều. Vì cơ thể máu thịt của súc sinh ô trược, tánh linh dơ bẩn, ăn vào tăng dục niệm, tinh thần tối tăm. Cho nên từ cổ chí kim, các bậc tu sĩ đều ăn chay là vậy.

- Nói cho cùng, ăn thịt nhiều rất có hại, chẳng ích lợi gì. Nhất là người lớn tuổi, sức đề kháng suy yếu, ăn nhiều thịt không tiêu hóa hết, phần dư thừa nằm lại trong cơ thể khiến sinh ra đủ chứng bệnh. Cho nên ăn ít hại ít.

- Là đệ tử Phật thì tốt nhất không nên ăn thịt, vừa trưởng dưỡng từ tâm, không tạo tác ác nghiệp, lại vừa giữ được thân thanh sạch. Có nhiều loài nhỏ như côn trùng, chim chóc…Con người ăn một miếng là sát hại một mạng sống, hoặc chục, hoặc trăm mạng. Con vật cũng có quyền được sống, giết chóc chúng bừa bãi không những làm tổn thương tình người mà còn phá hoại môi trường sinh thái tự nhiên, hủy diệt lòng từ ái.

- Đức Phật thương yêu tất cả chúng sanh, chúng ta là đệ tử Phật cũng nên học theo hạnh của Ngài, hãy đối xử từ ái với loài vật.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích từ quyển Báo ứng hiện đời – Hạnh Đoan dịch)