Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Quả Báo Bệnh Nan Y, Con Dị Tật... Là Do Nhân Sát Sinh


Nhân quả báo ứng chân thật không dối, như bóng tùy hình. Xin lấy chuyện tôi làm gương cảnh tỉnh nhân thế.

Tôi năm nay 33 tuổi, học Phật pháp gần 6 năm nay, quay đầu nhìn lại thuở 30, sợ đến toát mồ hôi lạnh. Mười năm trước, tôi công tác tại Hải Lạp Nhỉ, Mông Cổ, nơi đó là đại thảo nguyên nổi danh. Tôi chưa hiểu đạo, lại thích đi săn bắn. Bây giờ nghĩ đến thật là tội lỗi.

Lúc đó nhà tôi rất giàu có, thịnh vượng; nhưng sau này dần dần suy vi. Bây giờ tôi mới hiểu ra nguyên nhân chính là do nghiệp sát sinh. Những loài phi cầm điểu thú chết dưới tay tôi nhiều đến không nhớ nổi. Tôi bắn rất chuẩn, hễ săn được mồi mà ăn không hết, tôi đem tặng cho bạn bè. Đến sau này tôi đi săn không phải vì muốn ăn thịt chúng, mà vì săn riết thành nghiện. Lúc đó, tôi ác đến nỗi rất thèm nghe âm thanh viên đạn xuyên qua thân thể động vật….Ôi! Giờ nhớ lại cảm thấy mình tội lỗi vô cùng!

Tháng 5/1997 tôi kết hôn, vợ tôi không được khỏe lắm. Cũng trong năm đó, nàng mang thai. Lúc sắp sinh, vợ tôi đi bệnh viện khám, bác sĩ bảo thai nhi 9/10 là dị dạng. Tin này đối với tôi như sấm nổ giữa trời quang, thật không chịu nổi. Tôi thầm trách trời cao đối xử với tôi quá bất công. Trong khi các bạn đồng kết hôn như tôi, ai cũng sinh con đáng yêu, khỏe mạnh dễ dàng, vì sao chỉ riêng mình tôi gặp xui xẻo? Lúc đó tôi không hề biết đến chuyện nhân quả báo ứng.

Sau này do người thân làm áp lực, chúng tôi quyết định loại bỏ đứa bé ngay ngày nó sinh ra…Khi đó vợ tôi nằm tại phòng sinh đau đớn rên la, bây giờ âm thanh đó vẫn như còn vang rõ bên tai tôi. Lúc ấy tâm tư tôi vô cùng thống khổ, tôi đi qua đi lại nơi hành lang bệnh viện, miệng luôn niệm “Án ma ni bát di hồng”. Hồi đó, tôi chỉ biết có mỗi một câu này liên quan đến Phật, trong tâm thầm nghĩ muốn siêu độ cho đứa bé đáng thương. Tôi vẫn còn rất mê muội, không hề biết đây chính là sự trừng phạt báo ứng dành cho những tội ác của mình. Tôi đi hết lầm lỗi này đến lầm lỗi khác, tội chồng thêm tội, khó tha thứ….

Đứa bé sắp sửa sinh ra đã bị đoạn mạng, tôi trong cơn bi thống vẫn còn an ủi là mình may mắn. Vì nếu thai nhi dị tật này sinh ra thì tương lai tôi sẽ rất thảm, may là để nó ra đi. Tôi nhớ hôm ấy là rằm tháng 7 âm lịch, ngày lễ cô hồn theo truyền thuyết nhân gian.

Sau đó, cuộc sống chúng tôi không hề vì vậy mà cải thiện, công việc tôi làm ăn ngày càng thất bại, bao nhiêu toan tính đều hóa thành bọt sóng. Tiền tôi đổ vào đầu tư chưa đầy mấy năm đã lỗ sạch, những khổ đau này là báo ứng trừng phạt tôi.
Một lần đi tàu hỏa vào Nam, tình cờ tôi gặp một phái đoàn đi dự đại lễ ở Cửu Hoa Sơn, nhờ họ mà tôi hiểu được Phật pháp. Các cư sĩ triều sơn này đối với tôi đặc biệt nhiệt tình. Họ giảng giáo lý cơ bản cho tôi nghe, tặng tôi mấy cuốn sách Phật giáo để tôi nghiên cứu cho thông. A Di Đà Phật! Xin cảm tạ các vị thiện tri thức đó, giúp tôi trong biển khổ mê muội có được ngọn đuốc sáng soi đường. Xin chân thành đảnh lễ Phật, Pháp, Tăng; đảnh lễ chư thiện tri thức…Từ đó, tôi bắt đầu nghiên cứu Phật pháp.

Nhưng tôi chưa thực sự hiểu sâu, chỉ mới biết bề ngoài, học trên da cạn cợt, nên vẫn không hiểu hết sự khốc hại của nhân quả báo ứng, chưa cẩn thận khi gieo nhân. Nhưng có một điều tốt là hàng ngày tôi chịu kiên trì niệm Phật. Có lẽ nhờ oai lực Đức Phật từ bi, tôi gặp may mắn và cuộc sống bắt đầu đi lên. Đúng là “niệm một câu Phật tội diệt hà sa”.

Năm 2002, vợ tôi mang thai lần 2. Vì ám ảnh chuyện ngày xưa, hàng tháng vợ tôi đều đi bệnh viện kiểm tra, lần nào kết quả cũng bình thường. Lúc đó, tôi vui lắm, thầm nghĩ lần này mình thực sự được làm cha rồi. Đến gần ngày sinh, vợ tôi đi kiểm tra lại thì….trời đất ơi! Kết quả giống y như hồi xưa, định mệnh lại giáng cho tôi một đòn choáng váng, khi nghe bác sĩ chẩn đoán: “ Thai nhi có thể bị liệt não”….Lòng tôi đau đớn nát tan, tim muốn vỡ ra. Ôi! Nhân quả oan nghiệt cứ đeo đẳng, chẳng dễ gì hóa giải.

Lần này, tôi ra quyết định, bất kể đứa bé hình hài như thế nào, tôi vẫn cho nó được sinh ra. Quả báo đến, tôi cũng cảm tâm chấp nhận. Có lẽ nhờ tôi chân thành sám hối và thấy tôi không đành lòng phá thai. Ý niệm này đã trấn an được tinh thần hoảng hốt của vợ tôi, giúp nàng đủ bình tĩnh đi tới bệnh viện lớn ở thành phố khám kiểm tra lần cuối. Trên đường đi chúng tôi đều không nói gì, tôi cứ âm thầm niệm thánh hiệu Nam Mô Quán Thế Âm Bồ-tát.

Vào bệnh viện tỉnh, tôi vội tìm thằng bạn thân cũng là bác sĩ giỏi đang đảm nhiệm việc giảng dạy trong bệnh viện, nhờ nó đích thân kiểm tra cho vợ tôi.

Ngồi tại phòng chờ, trong lòng tôi thấp thỏm lo âu. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua…thấy vợ mình từ phòng khám bước ra mỉm cười, tôi hiểu đó là điềm lành, nghĩa là đứa bé đã được Bồ-tát từ bi gia hộ, không hề chi rồi, tôi mừng quýnh muốn nhảy lên. Nhất định là Bồ-tát Quán Thế Âm đã cứu giúp tôi. Nhưng tôi vẫn còn ngu si, lại đưa vợ đi ăn món đại bổ “vương ký đại cốt đầu”, lúc đó tôi vẫn chưa ăn chay.

Đứa bé sinh ra bình an, người nhà mừng quá, tất cả cùng hân hoan đón chào cục cưng bé bỏng.

Tiệm buôn nhỏ của tôi công việc ngày càng phát đạt. Hàng ngày tôi vẫn kiên trì niệm Phật và niệm mãi. Tôi tụng Tâm Kinh, sao chép Tâm Kinh. Có một hôm, tôi bỗng nhận được điện thoại mời lãnh công việc mới, được cấp trên sắp xếp cho chỗ làm vị trí cao hơn, tốt hơn. Chỗ làm này nhiều người khao khát mà lại không với tới được.

Thế rồi tôi rời nhà, hoàn cảnh thay đổi, bận rộn công tác. Dần dần tôi lơ là việc niệm Phật, do công việc làm ăn quá tốt, vận số đang lên. Tôi bắt đầu hưởng thụ, ngày ngày nhậu nhẹt say sưa đưa dần đến trụy lạc…Tôi quen thêm một người phụ nữ và cô này có thai. Tôi lại phạm tội sát sinh, bởi cô gái này vì tôi mà phải phá thai.

Sau đó nhiều người biết chuyện, họ báo cáo với ban lãnh đạo, tôi bị cách chức, đuổi việc. Do tôi không giữ gìn nhân cách, đã làm khổ cô gái nọ, đồng thời cũng âm thầm làm ổn hại tâm tư vợ tôi. Bây giờ kể ra tôi rất hối hận, vì không biết trân quý phúc báo hiện có.

Để tránh dư luận chê bai, tôi đem gia quyến đi xa, đến nơi khác mưu sinh. Tôi nghĩ sẽ làm lại từ đầu. Người ta nói: “Quay đầu là bờ”, nhưng thực tế đâu có dễ như vậy. Một khi đã tạo lỗi, thì tôi phải chịu trách nhiệm. Vợ tôi tuy bề ngoài tỏ ra tha thứ, nhưng trong tâm vẫn còn chất chứa nhớ mãi.

Tôi biết, tất cả là do tôi tổn thương nàng, cho nên đối với cách hành xử, ngôn ngữ lạnh lùng của nàng, tôi một bề nhẫn nhịn. Đây chính là hậu quả của cuộc sống lỗi lầm thiếu tự chủ (chìu theo tâm xấu) của tôi. Khi quả báo đến, tôi không thể trốn tránh mà chỉ có dũng cảm đón nhận, vì tất cả đều do tôi tạo ra. Lúc này tôi hiểu sự trừng phạt của nhân quả báo ứng là chân thật bất hư, nên tâm lý có sự chuẩn bị tốt, chấp nhận mọi trừng phạt.

Tôi quyết tâm sửa đổi, nguyện bước ra khỏi mê vọng. Tôi nhớ lại Phật, Bồ-tát đã từ bi năm lần bảy lượt cứu giúp tôi, cho tôi nhiều cơ hội, nhưng ngày trước tôi quá u mê, chẳng biết hối cải, bây giờ có hối thì cũng khá muộn màng….

Để chuộc tội và giúp cho bao người đang giằng co trong cảnh đời điên đảo u mê hiểu rõ uy lực của nhân quả, chịu lắng nghe Phật, Bồ-tát dạy dỗ và cảm được lòng từ bi của các Ngài; tôi đã lập trên internet phổ biến Phật pháp tên “Vĩnh hằng gia viễn”. Tôi cũng hằng cầu siêu cho những oan hồn “oán thân trái chủ” từ vô thỉ kiếp đến nay đã chết vì tôi. Hi vọng họ có thể lắng nghe Phật pháp, hóa giải cừu hận, vãng sanh Tây phương. Trang web này nối kết rất nhiều mục, cùng đàm đạo trao đổi về mọi vấn đề liên quan Phật pháp với mọi người.

Có lẽ là vận mệnh an bài, trang Web này là đạo tràng tốt, nhờ đây mà tôi học thêm nhiều điều hay với bao người, cùng tuyên dương Phật pháp chánh tín. Cũng nhờ đó mà tôi gột dần mê muội u tối, hiểu biết Phật pháp sâu hơn. Toàn tâm toàn ý y giáo phụng hành, noi theo bản nguyện từ bi trí huệ của Chư Phật, Bồ-tát.

Tuy tuy niên kỷ không lớn, nhưng bệnh hoạn thì đầy dẫy, bị chứng đau bụng thống thiết suốt 20 năm nay. Có thể nói là nửa đời trước của tôi luôn vật lộn với bệnh khổ. Hồi 6 tuổi, tôi chơi đùa không cẩn thận, bị té ngã trọng thương đến dập lá lách. Lúc đó, điều kiện trị bệnh chưa tốt, phẫu thuật rất thiếu vệ sinh, an toàn. Sau khi mổ, còn di chứng tắc ruột, mỗi tháng tôi luôn bị lên cơn đau bụng, lúc bệnh phát thì đau tới một giọt nước cũng không thể nhấp môi, ăn gì cũng bị ói ra, ói đến mật xanh. Cảm giác ấy thật là đau tận xương tủy, sống không bằng chết, chẳng khác gì chúng sinh thọ cực hình trong địa ngục.

Năm 14 tuổi, có lần tôi bệnh nặng, thôi thì đủ kiểu: bụng không thông, còn phải phẫu thuật để tách ruột kết dính. Mổ xong, tưởng đã vượt qua cửa ải, ngỡ là từ đây mình có thể vui sống như bao người bình thường. Nào ngờ, sau khi mổ được mấy tháng thì một cơn đau chí tử lại xuất hiện. Đi khám thì bác sĩ nói đây là di chứng khó tránh của hậu phẫu, bởi khoang bụng một khi bị mổ ra, ruột chẳng ổn định như xưa, bịnh trạng tôi cũng không chắc chắn trị khỏi.

Nhờ tụng kinh Địa Tạng, tôi hiểu lý nhân quả báo ứng và hoát nhiên tỉnh ngộ. Hèn chi hồi xưa, những lúc bệnh nặng, tôi thường mơ thấy mình là một sĩ quan, đang hang hái xung phong vây hãm chiến trường thì đột nhiên bụng bị trúng đạn. Tuy là cảnh mộng nhưng cảm giác đau nơi bụng xuất hiện rất thật, khiến tôi đau đớn thống khổ tận cùng. Tôi biết chắc chắn kiếp trước mình là lính, tại chiến trường đã bắn giết rất nhiều người. Cơn đau này chính là quả báo, cộng thêm những tội sát sinh trong hiện tại nữa; những đau đớn tôi đã gieo rắc cho loài vật, khiến thân thể tôi luôn bị bệnh đau giày vò hành hạ, thống khổ triền mien, không bút mực nào kể hết.

Tôi bắt đầu trầm tư, nghiền ngẫm, tự kiểm điểm lại tất cả lỗi lầm của mình. Tôi nhớ đến chuyện ông Viên Liễu Phàm trong Liễu Phàm tứ huấn, và hiểu rằng số mệnh có thể cải đổi nếu mình chịu đoạn ác tu thiện, tô bồi đức hạnh, tu sửa thân tâm. Và tôi quyết định phải thay đổi.

Ngày 15/7/2006 tôi khởi sự tu sửa, nguyện phát Bồ-đề tâm, ăn chay trường, thành tâm ăn năn sám hối những tội ác dẫy đầy mà mình đã tạo ra. Tinh tấn niệm Phật, tụng kinh, lễ vạn Phật. Tôi biết tội mình khó tha thứ, nên ngoài việc tu hành ra, không còn có cách nào khác giúp tôi tột sạch tội lỗi.

Kể từ đó tôi ăn chay giữ giới, phóng sanh, tinh tấn niệm Phật, ngày qua ngày cứ như thế. Thật đáng kinh ngạc và vui mừng, nhờ nương vào oai lực Phật, Bồ-tát; các chứng bệnh của tôi dần dần khỏi hẳn.

Hồi xưa, chỉ cần ăn muộn một chút, ăn rau cứng một chút, hoặc chân tôi bị lạnh một chút thì cơn đau phát tác ngay. Tất cả chứng bệnh đau thống khổ hành thân triền mien từng ám ảnh tôi nặng nề suốt 20 năm qua đã tan biến hết. Kết quả đáng mừng này là nhờ tôi biết quay đầu sám hối, sửa tâm thiện lành…Việc tu tâm dưỡng tánh của tôi cũng ảnh hưởng đến gia đình, khiến cuộc sống trong nhà trên dưới trở nên thuận hòa. Tôi luôn cẩn trọng giữ gìn đức hạnh, hành xử theo trí tuệ và lòng từ bi mà Chư Phật, Bồ-tát hằng khuyên dạy.

Ngày nào tôi cũng hồi hướng công đức tu đến các vong linh từng bị tôi giết hại, đến gia đình, đến thân quyến và tất cả chúng sanh. Vợ tôi mấy lần bệnh nặng suýt vong thân. Lúc đó, tôi trang trọng phát nguyện tụng 100 bộ kinh Địa Tạng, 100 bộ kinh Kim Cang cho vợ, nguyện cho nàng thân thể khang kiện, cầu cho các oán thân trái chủ từ vô số kiếp của nàng đến nay sớm được vãng sinh Cực lạc, viễn ly ác đạo.

Tôi nguyện cầu vợ tôi bình an và hứa sau khi nuôi dưỡng con cái thành nhân rồi, tôi sẽ xuất gia tu hành để trên báo đáp tứ ân, dưới cứu ba cõi vĩnh viễn thoát khỏi luân hồi. Nhờ đạo tâm kiên cố và sự hành trì đầy niềm tin của tôi mà vợ tôi đã vượt qua mọi khổ nạn.

Tình thương của tôi đã chuyển hóa và đem lại ảnh hưởng tốt cho gia đình. Chư Thánh nói: “Hành thiện to lớn nhất là chân thành ăn năn hối lỗi, dứt trừ điều ác, tu sửa bản thân”. Tôi đã thực hiện đúng như vậy và nếm quả hạnh phúc ngay trong hiện đời.

Tấm lòng tri ân tôi dành cho Tam bảo thật chẳng biết nói sao cho hết, vì những ngôn ngữ văn tự lúc này bỗng trở nên rỗng suông, vô nghĩa. Tôi chỉ biết dùng tâm mình xưng tán Phật, Bồ-tát; dùng miệng mình để khuyên lơn nhắc nhở bằng hữu. Và kể ra câu chuyện bản thân để cảnh giác thế nhân về nhân quả báo ứng, hi vọng nó sẽ đem đến lợi ích cho mọi người.

Tôi tin nhân quả báo ứng có thật không dối, như bóng theo hình. Câu nói: “Trên đầu ba thước có thần minh” quả rất hay. Vì từng lời, từng cử động, hành vi của bạn đều có một đôi nhãn quang vô hình đang nhìn thấu, đang ghi chép. Bạn có thể tránh được luật pháp, nhưng không tránh được báo ứng sít sao của nhân quả.

Vì vậy tôi xin mọi người hãy tuyệt đối cẩn thận khi gieo nhân. Hãy lựa chọn nhân tốt mà gieo, bởi một khi đã phạm lỗi tạo ác, thì cuộc đời bạn sẽ không có được may mắn, hạnh phúc. Hi vọng mọi người đều xem gương tôi mà hành thiện bỏ ác.

Những điều tôi kể ra đều là thật. Ngưỡng mong các bạn khi xem bài viết này mà biết sửa lỗi, chân thành tu tâm dưỡng tánh, tích đức tu thiện. Dù là bạn đang tu pháp môn nào, chỉ cần bạn có lòng thành thì có thể chuyển khổ đau thành hạnh phúc. 



Nam Mô A Di Đà Phật!
(Diệu Âm Lệ Hiếu trích từ quyển Hiện tượng Nhân quả báo ứng – Hạnh Đoan dịch)