Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Quả Báo Ăn Thịt Chúng Sanh


 


Nói đến vấn đề ăn thịt, trong nhiều kinh Đại Thừa, Phật từng giảng rất rõ. Như trong kinh Phạm Võng ghi: “Tất cả thịt đều không nên ăn. Nếu Phật tử cố ăn thịt, vừa thấy liền lánh xa. Bồ-tát không nên ăn thịt chúng sanh, vì ăn thịt có vô lượng tội!”… 

Còn trong “Kinh Lăng Già”, Phật giảng: “Ta xem chúng sanh như con, nếu nghe lấy thịt làm thức ăn, cũng chẳng tùy hỉ, huống nữa là tự ăn. Đại Huệ, tất cả các loại ngũ tân: hành, hẹ, tỏi, nén…thường xông hơi xú uế bất tịnh, làm chướng Thánh đạo, chướng cả chỗ trú thanh tịnh của trời, người, thế gian….huống chi là cõi Tịnh của Chư Phật? Rượu cũng thế, hay làm chướng thánh đạo, gây tổn thiện nghiệp, thường khiến sinh nhiều lỗi….Đại Huệ! Thế nên người hành Thánh đạo thì các thứ đồ mặn, rượu, thịt, hành, tỏi….tanh hôi đều chẳng nên dùng”…

Những kinh điển có nội dung liên quan đến từ việc bỏ ăn mặn, trong Đại Tạng ghi rất nhiều.

Bản thân tôi cũng từng trải qua kinh nghiệm đối với việc ăn thịt.

Ngày nọ, tôi tụng xong khóa tối thì bắt đầu tĩnh tọa. Những gì trải qua trong đêm đó là một kinh nghiệm không thể nào quên!

Lúc ấy, lưng tôi phát đau lâm râm, song tôi vẫn cắn răng ngồi thiền, nhưng trong đầu tôi bỗng khởi lên ý nghĩ: “Năm nay tôi 26 tuổi, ăn chay đã hai năm. Nhưng từ 26 tuổi trở về trước, tôi đã làm thương hại biết bao chúng sanh?”…

Trong phút chốc, trước mắt tôi bỗng hiện ra màn ảnh:

“Có con sông rất to rộng, trong chứa đầy tôm, cá, rùa, rắn….phía trên bờ có đủ loại như: trâu, bò, dê, heo, chó, gà, vịt…..hợp thành bầy, thành đoàn….Còn có những động vật mà tôi chưa từng thấy qua…Thật kỳ quái, những con vật lạ này tôi chưa bao giờ gặp, thế thì làm sao tôi có thể gây thương hại cho chúng chứ?

Đang lúc tôi thắc mắc thầm như thế, thì giống như phim ảnh điện ảnh đang chiếu. Tôi thấy hiện rõ ràng cảnh tôi đang chiêu đãi thực khách và một âm thanh vang lên:

- “Trong quá khứ, mỗi lần ngươi tổ chức sinh nhật đều thết tiệc to, mời người đến dự. Dù bản thân ngươi ăn rất ít, nhưng tại vì ngươi chiêu đãi khách, hoặc khi ngươi kết hôn…thì các yến tiệc này đã sát hại vô số mạng loài vật. Mặc dù ngươi ăn không nhiều, nhưng đã có biết bao chúng sinh bị giết vì ngươi…Chưa hết, ngươi còn giới thiệu kẻ khác đến ăn, nên nghiệp sát ngươi phạm tất nhiên càng chất chồng, gia tăng vạn bội”…

Một hoạt cảnh yến tiệc cưới hỏi, sát sinh, ăn thịt, uống rượu…hiện trước mắt tôi rõ ràng mồn một, sinh động từng nét…Giống hệt cái máy chiếu phim, quay lại những hình ảnh ban sơ và trình chiếu lại thật mới mẻ, sống động.

Nhận ra mình đã tạo vô số ác nghiệp, tôi khẩn trương sám hối, niệm Phật…cầu siêu cho những chúng sanh mình từng sát hại.

Lúc này, tôi nhìn thấy rất nhiều cá, tôm…(đủ loại thủy tộc) nhờ uy lực niệm Phật, đồng nương không trung mà đi mất. Nhưng còn một số lớn động vật (bò, dê, heo, chó….v.v…) vẫn không chịu đi. Trên lưng tôi còn xuất hiện mấy con ba ba và rắn, chúng quyết trì lại không đi. Tôi ngay đây bỗng hiểu ra nguyên nhân đau nhức nơi lung mình: Thế là tôi hạ quyết tâm, nhất định chí thành sám hối, tụng kinh niệm chú cầu cho những chúng sinh từng bị tôi làm hại, sớm được lìa khổ, được an vui…

Ngay đêm đó, tôi bắt đầu tụng kinh Kim Cang, chú Lăng Nghiêm, thành tâm sám hối các ác nghiệp xa xưa. Hồi hướng cho những chúng sanh từng bị tôi giết hại.
Hai tháng sau, một ngày nọ, lúc tôi tụng đến văn phát nguyện, hồi hướng, thì đột nhiên nơi bắp đùi phải cảm thấy tê nhức sưng to, cơn đau lan xuống cổ chân, bàn chân…rồi biến mất. Liên tục ba ngày, tình trạng này cứ tái diễn như thế. Sau đó thì lưng tôi lành hẳn. Do đó, tôi tin rằng những chúng sinh nương vào uy lực tụng kinh hồi hướng, đã được vãng sinh thiện cảnh.

Việc này khiến tôi thể ngộ sâu sắc rằng: “Người tu học theo Phật pháp chẳng những không nên ăn thịt chúng sinh, mà cũng chẳng nên mời, hay xúi, giới thiệu quán sá bán đồ mặn cho người ăn, lại càng không nên khuyên người ăn thịt. Hơn nữa, mỗi khởi tâm động niệm phải hoàn toàn không được có chút ý niệm sát sinh”.
Hiện nay, trên thế giới có rất nhiều người không tin Nhân Quả, chỉ biết ăn uống cho khoái khẩu, mặc tình hưởng thụ những thứ được cho là sơn hào hải vị; thậm chí còn xuất hiện quái cảnh ăn thịt người (ăn thai vừa sinh hoặc bị sẩy…). Kiểu sát sinh tạo nghiệp quái gỡ thế này lại không thấy sợ hãi, không kiêng dè chi, sẽ chiêu cảm đủ loại tật dịch quái lạ bộc phát và lây nhiễm tràn lan.

Vì vậy, tôi kính cẩn khuyên mọi người hãy mau sớm hồi đầu, làm một Phật tử chân chánh, nghiêm trì giới luật và nhất là không nên ăn thịt chúng sinh.



Nam Mô A Di Đà Phật!
Tác giả: Cư sĩ Quả Hồng – Dịch giả: Hạnh Đoan (Trích từ quyển Báo ứng hiện đời)