Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Oan Gia Nhập Thân Báo Oán


Năm 1949, gia đình họ Ngô ở Đài Nam có con trai tên là Dân Hùng, lên 5-6 tuổi thì Dân Hùng được học đàn vi ô lông. Bởi do có năng khiếu tiềm ẩn nên nhạc sư chỉ cần giảng một là Dân Hùng hiểu mười. Hơn nữa, tiếng đàn của Dân Hùng hay vượt xa thầy, âm thanh vô cùng mỹ diệu. Học nhạc được mười mấy năm thì xuất ngoại du học. Anh sang Châu Âu bái danh sư học đàn violon. Sau khi thành tài, về nước nổi tiếng là một danh cầm.

Còn Mỹ Lệ là con gái của một gia đình nông dân ở Cao Hùng. Cô thông minh lại khả ái. 

Không bao lâu, Dân Hùng được bạn bè thân hữu giới thiệu quen biết Mỹ Lệ. Đôi bên giao lưu suốt hai năm. Họ cảm thấy tâm đầu ý hợp, tình cảm phát sinh ngày một thắm thiết và đi đến kết hôn, dời đến Đài Bắc cư ngụ. Mái ấm của Mỹ Lệ và Dân Hùng cũng giống như bao cặp vợ chồng bình thường khác.

Mấy năm sau, Mỹ Lệ quen biết nhiều bạn tốt, được hướng dẫn quy y Tam Bảo. Cô trở thành một đệ tử thuần thành của Phật giáo, suốt ngày giữ khẩu đức, ăn chay, lại thường đến chùa tạo phúc cúng dường.

Sau khi hiểu sâu Phật pháp, Mỹ Lệ luôn khuyên chồng quy y Tam bảo, nhưng Dân Hùng không nghe, hàng ngày cứ đắm chìm trong ngũ dục. Mỹ Lệ cảm thấy rất khổ tâm, cô thường ở trước Phật đường niệm Phật, cầu Bồ-tát hiển linh thức tỉnh chồng mình.

Ngày nọ, bạn bè Dân Hùng tặng cho anh một con cua rất to. Dân Hùng thích thú, thầm nghĩ tối nay mình sẽ có được một bữa ăn ngon. Mỹ Lệ trái lại thấy vậy thầm than khổ. Cô thừa biết tính khí của chồng. Con cua to này tối nay nhất định nó sẽ bị làm thịt mất. Thế là cô âm thầm cầu Bồ-tát Quán Thế Âm cứu con cua.

Ban ngày trôi qua rất nhanh, tối đó Mỹ Lệ tránh né không làm cua, điềm nhiên vào phòng chuẩn bị ngủ. Dân Hùng bảo cô:

- Em cứ vào ngủ trước đi, anh phải đến nhà bếp nấu cua ăn để tẩm bổ.

Mỹ Lệ nghe vậy trong lòng không vui, cảm thấy thương xót con cua sắp bị chồng làm thịt. Cô lại tiếp tục cầu Bồ-tát hiển linh cứu con vật đáng thương.

Dân Hùng xuống nhà bếp, bắc nước lên và bật gas. Anh chuẩn bị bắt cua bỏ vào nước sôi, trong lúc khẩn trương này thì kỳ tích xuất hiện. Dân Hùng ngạc nhiên nhìn con cua, không biết vì sao nó cứ quay mòng mòng trong thùng. Thấy Dân Hùng thò tay định bắt, thì nó vội đưa càng lên run rẩy, tỏ vẻ rất sợ hãi.

Dân Hùng thấy thế thì ngây người ra ngó, trong lòng lóe lên ý nghĩ: “Sao mình ích kỷ quá, vì muốn ăn ngon, sướng miệng một chút mà toan kết liễu mạng con cua đáng thương. Thật tội nghiệp cho nó”. Thế là anh quyết định, ngày mai trời sáng sẽ đem cua đi phóng sinh.

Lúc này, Mỹ Lệ trong phòng ngủ vạn phần nóng ruột, không biết mạng sống con cua ra sao nên cô chỉ cố niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm liên tục để cầu cho con cua. Niệm được mười mấy phút, lòng vẫn bất an nên cô quyết định xuống bếp tìm Dân Hùng.

Vừa mới đi ra, cô đã gặp chồng trước cửa phòng. Cô hỏi chồng: - Anh có ăn con cua đó không?

Dân Hùng lắc đầu: - Không, anh không ăn nó nữa. Anh định sáng mai đem nó phóng sinh. Em xuống bếp mà xem đi, nó vẫn còn sống.

Mỹ Lệ nghe nói bán tín bán nghi, thầm nghĩ đây là chuyện không thể. Chồng cô đang nôn nóng được ăn thịt cua kia mà. Sao giờ lại bảo muốn phóng sinh nó? Vừa nghĩ cô vừa vào bếp xem thì thấy đúng là con cua vẫn con nằm y trong thùng.

Cô đi vào phòng ngủ hỏi chồng. Dân Hùng kể chuyện lúc nãy cho vợ nghe, Mỹ Lệ chợt nhớ lại tình huống này giống như hai câu kinh Diệu Pháp Liên Hoa Phẩm Phổ Môn đã diễn tả “Niệm bỉ Quán Âm lực, tức thời khởi từ tâm”. Đây có lẽ nhờ uy thần vĩ đại của Bồ-tát Quán Thế Âm hiển linh cứu con cua.

Sáng hôm sau, hai vợ chồng cùng lái xe đem cua đi phóng sinh. Mùa xuân, cây cối xanh tươi, các nhánh trổ chồi non lố nhố. Xe dừng dưới một cội cây to, Mỹ Lệ xách thùng đựng cua xuống xe, hai người chuẩn bị thả nó xuống suối. Họ niệm danh hiệu Phật A Di Đà, niệm Bồ-tát Quán Thế Âm và tụng chú Đại bi…cho nó nghe rồi thả. 

Con cua này tỏ vẻ rất hớn hở đến tội nghiệp, nó đưa hai càng lên trước khi đi như bái biệt và cảm tạ cứu mạng. Nhìn thái độ của con cua bất chợt làm cho Dân Hùng cảm động, anh nhận ra mình quá tàn độc vì đã ăn thịt biết bao loài thủy tộc. Bây giờ thả cua mới hiểu rằng loài vật cũng có tình cảm như con người, thế mà con người hàng ngày đem chúng quay, nướng, chiên, chưng…thật là quá bất nhẫn. Anh âm thầm quyết định, kể từ hôm nay sẽ trường chay cùng với vợ.

Mỹ Lệ có một cô em gái, thường cảm thấy lá phổi đau đớn. Đến bệnh viện kiểm tra và chụp X-Quang, bác sĩ nói không có bệnh gì, nhưng nhìn trên phim lại thấy có hai lỗ to, chẳng biết thế nào. Sau đó, em gái Mỹ Lệ chợt nhớ lại hồi nhỏ, cô thường thích ngắt bẻ cánh bọ rầy và chuồn chuồn, rồi lại còn chọc thủng hai lỗ trên thân chúng. Bây giờ nhìn hai lỗ thủng trên phim X-Quang, cô thấy giống như hai cái lỗ cô thường dùi trên thân chuồn chuồn.

Mỹ Lệ có người anh hai, lúc 30 tuổi đột nhiên hai chân không thể cử động. Bác sĩ khám cũng không tìm ra nguyên nhân. Sau Mỹ Lệ tặng cho anh một quyển kinh Địa Tạng Bồ-tát Bổn nguyện. Anh đọc rồi, hiểu sâu và mới nhớ hồi nhỏ mình thường bẻ chân dế mèn, chuồn chuồn, bọ ngựa và các con thú nhỏ khác. Do vậy mà giờ bị quả báo hai chân không cử động được. Đây chính là trong kinh đã nói: “Nếu tàn hại sinh vật, thì quả báo tai ương, thương tật”.

Mỹ Lệ thấy nhân quả báo ứng hiện đời của anh trai và em gái mình, trong lòng thường nghĩ đến việc sát sinh chồng chất của mình, không kể trong nhiều kiếp sống sinh tử luân hồi đã qua, chỉ tính trong kiếp này thôi cũng đủ sợ. Vì lúc chưa biết Phật pháp, do ngu muội cô cũng từng sát sinh rất nhiều, nên bây giờ thầm lo. Không biết bao giờ quả báo sẽ giáng xuống đầu mình đây?

Do trước đây Dân Hùng thích ăn mặn, ưa đủ thứ thịt và hải sản. Vì thế mà cô thường phải giết gà, vịt, sát sinh đủ loài để làm chồng vui. Cổ nhân thường nói: “Quân tử lánh xa nhà bếp”, ắt là nguyên nhân này. Bởi vì trong bếp sát sinh rất nhiều, người quân tử không nỡ nghe và nhìn, cho nên không xuống bếp.

Từ khi Mỹ Lệ hiểu được Phật pháp rồi, mới biết đến chuyện nhân quả trả vay, báo ứng. Do tội sát sinh, nên sau khi quy y Phật không bao lâu thì cô phát bệnh, đi chữa chạy khắp thầy thuốc Đông y, Tây y vẫn không lành.

Bạn bè Dân Hùng hay tin Mỹ Lệ bệnh, sẵn dịp Chính phủ mở cửa, cho phép dân Đài Loan sang Đại lục; nên họ giới thiệu và khuyên vợ chồng Dân Hùng qua bên đó mà trị bệnh. 

Thế là hai vợ chồng lên máy bay tới Bắc Kinh, dự định sẽ ghé nhiều danh lam thắng cảnh, ghé Thiên An Môn và tham quan cung điện hoàng đế….rồi mới vào y viện Bắc Kinh trị bệnh sau.

Phi cơ vừa đáp xuống, hai vợ chồng liền tìm một hướng dẫn viên thành phố để nhờ họ dẫn đến Thiên An Môn trước. Chính tại đây, một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Quảng trường Thiên An Môn rất rộng lớn, hai vợ chồng đi ngót hơn 4 giờ đồng hồ, đi đến hai chân mỏi nhừ, sau đó Mỹ Lễ rời Dân Hùng tìm đến nhà vệ sinh công cộng.

Lúc đi nhà xí, cô bỗng thấy một đốm sáng màu đỏ nhấp nháy xẹt qua, trông rất kỳ quái và đáng sợ, nhưng cô cho là mình hoa mắt. Đi vệ sinh xong, cô đem việc này kể cho chồng nghe, bị Dân Hùng la cho một trận: “ – Em cứ đòi đi mãi đi hoài cho đuối sức, đến nỗi hoa mắt, đầu choáng váng mới trông gà hóa cuốc, nhìn đông ra tây như vậy đó”.

Nhưng, lúc Dân Hùng đến nhà vệ sinh công cộng, vừa mở cửa nhà xí ra, đột nhiên cũng thấy một đốm sáng màu đỏ loét lên. Lòng Dân Hùng thoáng dấy chút sợ hãi, anh có cảm giác nhưng đang gặp phải đối thủ khó kình chống. Hai người đi nhà xí xong thì đầu Mỹ Lệ chợt đau như muốn vỡ tung. Dân Hùng và anh hướng dẫn viên đành hộ tống cô về khách sạn.

Mới đi được nửa đường, thì thấy sắc mặt Mỹ Lệ càng lúc càng nhợt nhạt. Trên đường đi cô cứ khóc mãi. Dân Hùng đành đưa cô đến y viện. Vào bệnh viện Bắc Kinh, các bác sĩ cho Mỹ Lệ uống thuốc và cô ngủ thiếp đi.

Hôm sau, Dân Hùng vừa tới bệnh viện thì cô hộ lý kéo anh qua một bên nói nhỏ:

- Ngô tiên sinh, cô Mỹ Lệ vợ ông có thái độ rất kỳ lạ, ông hãy tự mình vào xem thì sẽ biết ngay!

Dân Hùng liền vào phòng thăm vợ, thấy Mỹ Lệ nằm dài trên giường, giọng nói nàng biến đổi rất lạ, giống như là người khác. Cô nói:

- Ta là tỳ nữ Tống triều, ngày xưa hầu hạ cho công chúa Thăng Hoa. Tiền thân Lâm Mỹ Lệ chính là công chúa Thăng Hoa, còn mi – Ngô Dân Hùng – tức là phò mã chồng cô ta kiếp xưa. Công chúa Thăng Hoa vì giết phu nhân Mỹ Loan (vợ trước của phò mã) nên đã giết luôn mười mấy người nữ tỳ biết chuyện để diệt khẩu. Nhóm quỷ nữ chúng ta đã tìm kiếm công chúa Thăng Hoa rất lâu rồi. Hôm nay, cuối cùng rồi các ngươi cũng dẫn xác tới. Giờ chúng ta muốn đòi mạng ả, ả phải bồi thường cho chúng ta….

Hồn quỷ nói xong, Mỹ lệ bị hành đau đớn khóc to không dứt.
……….


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Bài viết dài gồm có 2 Phần. Mong các liên hữu vui lòng xem tiếp Phần 2 vào ngày mai)