Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Hành Thiện Con Cháu Được Phước


   Tôi tin vào bằng chứng và kinh nghiệm thực tế: “Nhà tích thiện có thừa điều vui – Hảo tâm tất được đền đáp”.

Tôi có người bà con là chị Lan, sau khi xuất giá thì cùng chồng dạy con chu đáo. Tính chị siêng năng, cần kiệm, nghiêm trì ngũ giới, chí thành lễ Phật, rất ưa bố thí. 

Chị thường âm thầm đem gạo bố thí, tiếp tế trường kỳ cho bần dân, quả phụ, người già vô phương mưu sinh…Suốt mười năm không thay đổi, vì vậy làng xóm láng giềng hết lời ca ngợi.

Chồng chị là giáo viên tiểu học, sau này thăng làm hiệu trưởng. Bản thân chị không học cao, nhưng sáu đứa con của chị thảy đều đỗ đạt thành tài, tốt nghiệp từ các trường học danh tiếng.

Con đầu học tại Viện Nghiên Cứu Số Học thuộc Đại Học Quốc Lập Thanh Hoa. Sauk hi tốt nghiệp rồi, lại được cấp học bổng qua Mỹ học ngành đào tạo chuyên sâu. Đầu năm ngoái, cháu đã lấy xong bằng tiến sĩ triết học, toán học.

Ba thằng con còn lại thì thi đậu vào đại học: Dược, Y, Nha…trứ danh. Thật là “nhất môn tứ xuất kiệt”, một nhà sinh bốn anh tài, thành tựu phi phàm.

Có lần, giáo viên tiểu học họ Cao ở quê chị từng mách tôi, các con chị ông đã từng dạy qua. Hồi tiểu học, thấy chúng bình thường, không có gì xuất sắc. Vậy mà sau khi chúng học xong cấp một rồi thì bỗng chuyển mình đổi cốt, thi đậu vào các trường nổi danh nhất miền Trung. Việc này khiến người ta không dám tin là chúng có thể làm được như thế.

Chuyện thằng con đầu chị Lan thi đậu đại học, được tuyển thẳng vào Viện Nghiên Cứu, lại được cấp học bổng xuất ngoại du học, tốt nghiệp tiến sĩ…thực là ngay cả nằm mơ ông cũng khó mà tưởng tượng nổi.

Vì sao những đứa bé thời thơ ấu chúng biểu hiện hết sức xoàng, tầm thường. Nhưng tương lai lại dần biến thành nhân tài ưu tú kiệt xuất, cuối cùng lại được học vị tối cao, người người thán phục, ngợi khen? Đây là nhờ nguyên nhân nào chứ? Việc này thật kỳ diệu, rất đáng để cho mọi người tìm hiểu, noi theo.

Còn Tân giám khảo – Phó viện trưởng Lâm Kim Sinh hiện nay, tiền nhiệm là Bộ trưởng giao thông. Cả nhà ông bảy anh em thì hết sáu người đã là tiến sĩ, có thể nói là nhất môn thất kiệt, trên đời hiếm thấy.

Họ Lâm sở dĩ con cháu được kiệt xuất như thế, căn cứ theo nhiều người bản xứ kể lại thì công này phải quy về tổ tiên. Nhờ cha, ông…họ trọn đời dốc sức hành thiện nên bây giờ mới thu được kết quả con cháu hiển vinh.

Nghe kể hồi đó mỗi cuối năm, ông nội họ Lâm luôn rộng tay bố thí gạo cứu tế rất nhiều dân nghèo, mãi đến khi trong nhà chỉ còn hai đấu gạo ông mới dừng. Vì vậy, ông được tôn là “bậc đại thiện sĩ”, vị Phật của muôn nhà. Do tổ tiên họ Lâm đã gieo hạt đại thiện, tất nhiên về sau phải thu được quả lành cực kỳ phong nhiêu.

Còn một chuyện nữa rất đáng để tham khảo. Tôi quen một bác sĩ họ Trần ở huyện Gia Nghĩa, xã Trúc Sơn. Ông không những giàu lòng nhân ái, trị bệnh phúc hậu, mà còn có một mỹ đức hiếm có: tính rất hiếu hạnh.

Phụ thân ông trước khi tạ thế từng mắc bệnh xơ gan nặng. Suốt 3, 4 năm kéo dài, ông chăm sóc cha không nghỉ. Hàng ngày cùng vợ từ Trúc Sơn về Gia Nghĩa, đích thân trị liệu, giúp phụ thân kéo dài thọ mạng. Mặc dù ông có cả thảy 5 anh em, tuy phí trị bệnh phụ thân lên tới một, hai trăm vạn, ông hoàn toàn tự nguyện đài thọ hết, chưa từng so đo cùng anh em hay yêu cầu họ phụ giúp.

Ngoài ra, lúc nhạc phụ lâm chung, ông đã ở cạnh thức suốt 2, 3 đêm liền chăm sóc không nghỉ ngơi, còn chẳng chút kiêng kỵ, đích thân tắm rửa, làm vệ sinh cho người bệnh, siêng năng giúp đỡ chữa trị, khiến ai nhìn thấy cũng phải xúc động.

Do vị bác sĩ này hiếu thuận nhân từ như thế, nên các con ông sinh ra mỗi mỗi cực kỳ ưu tú.

Điều khiến hai vợ chồng bác sĩ này thấy an ủi nhất là hai con trai họ cực kỳ thông minh ngoan ngoãn, lại rất hiếu thuận, tâm ý thiện lành. Chúng rất siêng học, cha mẹ chẳng cần nhắc, ngược lại còn phải khuyên các con chớ gắng sức thái quá.

Nhà bác sĩ này còn đặc chế ra một loại thuốc cao, nghe nói rất hiệu quả, có thể trị lành các bệnh viêm da mãn tính hay hắc lào, phỏng, đau nhức v.v….nổi danh khắp xa gần. Có người cho rằng, điểm này cũng chính là hồi báo của trời cao dành cho người thiện tâm.

HÀNH THIỆN CẢI SỐ

Tôi có cô học sinh họ Khâu, nhà ngụ xã Khê Khẩu, huyện Gia Nghĩa, gần đây cô 
nhìn nhận: Việc dốc sức tạo phúc có thể cứu vãn đời con cháu, giúp chuyển xoay tình hình bất lợi.

Cô kể khi em trai cô sinh ra, do nó là con trai duy nhất nên cha mẹ cưng chìu lắm. Có lần thầy bói đoán số cho em, nói rằng tính theo ngày giờ, năm tháng sinh thằng bé cộng lại thì mệnh em chỉ có hơn hai lượng. Theo sách bói thì “7 lượng 1 là mệnh tối đẹp, 2 lượng 1 thì tối xấu”, dựa theo đây mà suy ra tiền đồ của em rất ảm đạm và nỗi gian khổ có thể đoán biết. Vì vậy, nỗi thất vọng của gia đình không thể diễn tả hết được.

Phụ thân cô vì muốn cải số cho con trai cưng nên sau đó không ngừng lấy danh nghĩa nó để làm từ thiện như: bố thí gạo, cứu tế dân nghèo, ấn tống kinh sách, cúng tiền xây chùa…v.v…để hồi hướng cho nó.

Kết quả, việc học của em trai cô càng ngày càng thăng tiến. Mặc dù lúc thi cao trung (trung học bậc cao đẳng), thành tích em chẳng lý tưởng, nhưng sau khi tốt nghiệp cao trung xong thì nó thi đậu vào đại học. Tốt nghiệp đại học thì trúng tuyển vào Viện Nghiên Cứu, năm ngoái nó lấy luôn bằng tiến sĩ rồi thuận lợi thi vào một Viện Thương Nghiệp lý tưởng trứ danh.

Cô nói diễn biến tuyệt như thế này quả tình hồi ban sơ cả nhà không ai nghĩ đến. Rõ ràng số mệnh con người ta có thể nhờ không ngừng nỗi lực hành thiện mà thay đổi theo chiều hướng tốt, chuyện em trai cô chính là một bằng chứng hiển nhiên.



Nam Mô A Di Đà Phật!
(Diệu Âm Lệ Hiếu trích từ quyển Báo ứng hiện đời – Tác giả: Cư sĩ Quả Khanh – Hạnh Đoan dịch)