Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Hại Người Chính Là Hại Mình


Lý Tư và Hàn Phi đều là học trò của Tuân Tử. Khi làm thừa tướng nước Tần, Lý Tư khuyên vua Tần đem quân đi đánh nước Hàn. Hàn Phi phụng mệnh vua Hàn sang Tần cầu hòa. Tần Thủy Hoàng gặp Hàn Phi, thấy Hàn Phi là người có tài muốn trọng dụng. Lý Tư biết tài của Hàn Phi hơn mình bèn gièm với vua Tần rằng:
- Công tử các nước đều thân nước của mình, lẽ nào để người khác lợi dụng. Tần đánh Hàn, vua Hàn sợ mới sai Hàn Phi vào Tần, biết đâu chẳng phải là gian kế. Xin bệ hạ chớ nên dùng.
Vua Tần nghe lời Lý Tư cũng có lý, nên đuổi Hàn Phi và không dùng. Lý Tư lại tâu với vua Tần:
- Nếu tha Hàn Phi về Hàn sau này sẽ là mối họa cho Tần, chi bằng giết đi để khỏi lo hậu hoạn.

 

Vua Tần bèn giam cầm Hàn Phi. Ở trong ngục, Hàn Phi biết mình sắp bị giết nên hỏi tên cai ngục:
- Ta có lỗi gì mà bị giết?
Cai ngục là thuộc hạ của Lý Tư đáp rằng:
- Một chỗ đậu không thể dung được hai con chim, người có tài nếu không dùng thì phải chết, cần gì có tội.
Trong đêm đó Hàn Phi lấy giải mũ thắt cổ tự vẫn mà chết.

 

Khi Tần Thủy Hoàng chết, vua Nhị thế lên ngôi, mọi việc đều tin dùng tên hoạn quan Triệu Cao. Lý Tư thấy vua không lo đến triều trính, nên lấy lời khuyên can, Triệu Cao oán ghét Lý Tư, gièm tâu với vua Nhị Thế là Lý Tư thông với nước Sở. Vua Nhị Thế giận, ra lệnh chém Lý Tư và chu di cả tam tộc.
 

Kỵ tài Hàn Phi không dùng, tội còn nhỏ, giết Hàn Phi thì là tội lớn, nên Lý Tư bị Triệu Cao làm hại đến tội chu di tam tộc cũng là quả báo vậy. Mưu sâu họa sâu là thế

Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên”)