Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Cứu Gà Không Ngờ Cứu Lại Chính Là Cứu Mình.


HỌA PHƯỚC VÔ MÔN, DUY NHÂN TỰ CHIÊU. THIỆN ÁC BÁO ỨNG, NHƯ ẢNH TÙY HÌNH.

Trên sảnh đường, hai người đang nói chuyện râm ran, chủ nhân liền nói với Liên Ngọc Thành: "Khó mà có dịp anh từ xa đến thăm, nhất định phải thết đãi anh một bữa!" 

Liên Ngọc Thành vội vàng nói: "Chỗ thân thích với nhau mà bày vẽ làm chi như thế!" 

Đoạn, Ngọc Thành nghe người thân bàn bạc định giết một con gà để làm bữa cơm trưa, liền vội vã đến nói với chủ nhân: "Tôi đang ăn chay, xin anh đừng sát sinh!" 

"Đã ăn chay, thì thôi vậy". Chủ nhân không còn cách nào khác đành phải nói thế. 

Sau khi dùng bữa cơm thanh đạm xong, ngồi nói chuyện được một lát thì Ngọc Thành cáo từ: "Người nhà đang trông đợi, cho phép tôi được cáo lui! Hết lòng cảm tạ sự chiêu đãi hôm nay của anh". 

Thế rồi ông từ biệt ra về, đi đến một bến sông, thì thấy con đò sắp rời bến, liền vội vã bước lên đò. Hốt nhiên, ông thấy trên bờ có một ông lão đầu tóc bạc phơ nói lớn lên rằng: "Trên thuyền có một người không ăn chay mà nói dối là mình ăn chay, nhất định đừng có chở y!" 

Những người trên đò nghe thế lấy làm kỳ quái, liền cật vấn nhau xem chung cuộc người đó là ai. Bấy giờ Ngọc Thành bèn lên tiếng: "Đúng đó! Chính tôi đây! Chẳng qua là gặp việc cấp bách bất đắc dĩ tôi phải nói dối như vậy, nhưng mà sự dụng tâm không phải là xấu! Nhân vì người bà con chuẩn bị giết gà để khoản đãi, cho nên tôi mới nói dối là mình đang ăn chay để tránh sự sát hại không cần thiết". 

Thế nhưng mọi người trên đò không lượng xét tình cảnh của ông mà tha thứ, họ bèn hè nhau lôi ông lên bờ. 

Lúc ấy, ông bèn để ý tìm xem ông già đầu bạc lắm chuyện kia là ai thì không còn thấy bóng dáng của ông ta đâu nữa. Thế rồi, ngoái nhìn lại chiếc thuyền vừa rời bến, thì lúc này nó đã ra đến giữa dòng sông, bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, vì gió thổi quá mạnh nên chiếc đò ấy liền bị lật úp. 

Cứu một con gà, nhưng nghiễm nhiên thành ra tự cứu tính mạng mình, đây quả thật là một việc làm mà lúc đầu không thể ngờ tới. 

Nhân Quả không hề sai chạy một mảy may. Mong mọi người ai nấy đều tự cảnh tỉnh, răn dè ác niệm. A Di Đà Phật. 


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Trích từ Cứu vật phóng sinh – Tác giả: HT Tịnh Không. Dịch giả: TT. Thích Phước Sơn)