Đạo và đời

[Gương Nhân Quả]: Câu Chuyện 500 Kiếp Làm Thân Chồn Vì Xem Thường Và Giảng Sai Về Nhân Quả.


 

Cứ mỗi lần ngài Bách Trượng giảng pháp, đều có một cụ già theo đại chúng vào nghe. Khi đại chúng tan hàng, ông cụ cũng lui, một hôm bỗng không lui.

Sư hỏi :

-Người đứng trước mặt tôi là ai ?

-Dạ, tôi vốn chẳng phải là người. Hồi Đức Phật Ca Diếp, tôi từng trụ trì tại núi này. Có học nhân hỏi :

-Bậc đại tu hành còn rơi vào nhân quả không ?

Tôi đáp :

-Không !

Nên 500 kiếp qua tôi bị đọa làm thân chồn hoang. Nay thỉnh Hòa thượng ban cho một chuyển ngữ để thoát kiếp chồn hoang.

Ông cụ già bèn hỏi :

-Bậc đại tu hành còn rơi vào nhân quả không ?

Sư đáp :

-Chẳng lầm nhân quả.

Ông cụ ngay lời đó đại ngộ, lạy tạ :

-Tôi đã thoát thân chồn, xác còn ở sau núi. Xin Hòa thượng ma chay theo tăng lễ.

Sư ra lệnh Duy na bạch chùy báo cho đại chúng ăn xong sẽ làm lễ táng tăng. Đại chúng bàn tán :

-Mọi người đều khỏe mạnh, Nát Bàn đường cũng không có bệnh nhân, sao lại có chuyện như vậy ?

Ăn xong, sư dẫn chúng ra sau núi, lấy gậy khều ra một xác chồn hoang dưới tảng đá, đem hỏa táng.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!
VÔ MÔN HUỆ KHAI
CỬA KHÔNG CỬA (VÔ MÔN QUAN)
Dịch giả: Dương Đình Hỷ