Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Cái Chết Của Thượng Tướng Diệp Kỳ.


 


Quế Lâm là một nơi có phong cảnh rất đẹp thuộc tỉnh Quảng Tây; chủ nhiệm tỉnh bộ là Lý Tông Nhân, phó chủ nhiệm là Bạch Sùng Hy, thượng tướng Diệp Kỳ là tham mưu trưởng.

Trong một căn nhà nhỏ thuộc khu bình dân ở gần thị tứ , bà Tô sống với 2 con nhỏ là Đại Oa và Nhị Oa. Bà Tô là một người đàn bà hiền thục, thích giúp đỡ mọi người; chồng bà là Tô Tiểu Võ là một binh sĩ thuộc ngành truyền tin, là một đệ tử của Lưu Linh.

Một trưa chủ nhật, bà Tô đang may vá, Đại Oa đang học bài, Nhị Oa đang chơi bóng, Tiểu Võ như cuồng cẳng đi đi lại lại trong phòng, bỗng bảo vợ :

- Anh ra ngoài phố chơi, thuận tiện sẽ mua óc heo về, mình cứ nấu cơm sẵn, đợi anh về sẽ làm món nhậu chơi.

- Hàng ngày anh ít về nhà, ngày chủ nhật hãy ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Bữa chiều đã có sẵn mấy món rau dưa và đậu phụ. Óc heo thì em và các con đều không dám ăn đâu, đừng mua.

- Mình đừng cố chấp. Đại Oa đã đi học, Nhị Oa cũng sắp đi học; ăn óc heo bổ óc, thông minh biết không ? Đại Oa chen vào :

- Bố, đừng mua óc heo, mua bút chì cho con. Nhị Oa cũng nói leo : -Bố, con không muốn óc heo, con muốn ăn kẹo cơ.

- Đại Oa !

Con cố học đi bố sẽ mua bút chì cho con.; còn Nhị Oa, ăn óc heo ngon hơn ăn kẹo con ạ !

Tiểu Võ không nghe lời vợ con, cứ đi ra phố. Tiểu Võ đi quanh quẩn 1 vòng, qua tiệm rượu bị mùi thơm quyến rũ bèn vào kêu 1 đĩa thịt nướng và 2 bình rượu. Nhậu nhẹt xong, dường như vẫn chưa thỏa còn mua thêm 2 bình rượu đem về, lại ghé qua hàng thịt để mua óc heo. Rượu bốc lên cảm thấy nóng, Tiểu Võ mũ đội lệch ra đằng sau, áo cởi khuy phanh ngực, tay trái cầm 2 bình rượu, tay phải chỉ đầu heo bảo đồ tể :

- Lão bản, bán cho ta một bộ óc heo ! Đồ tể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc đã chán ghét, nhưng thấy là binh sĩ nên nói nhỏ nhẹ :

- Đồng chí, đầu heo, óc heo đều có người đặt mua rồi, muốn mua óc heo, ngày mai trở lại. Thật làm mất hứng, Tô Tiểu Võ trợn mắt, giằng lấy dao chém phăng vào đầu heo :

- Lão tử hôm nay nhất định phải mua, ngươi thấy sao hả ? Đồ tể cũng nổi giận, 2 người tranh cãi náo loạn. Bỗng một con tuấn mã phi tới, từ ngựa nhẩy xuống một vị tướng quân.

Ai Vậy ? Đó chính là thượng tướng tham mưu trưởng Diệp Kỳ. Nguyên lai ông đi qua chợ thấy 1 binh sĩ đầu đội mũ không chỉnh tề, áo lại phanh ra, tay trái cầm bình rượu, tay phải giơ đồ đao tranh cãi với người dân. Do đó bèn xuống ngựa để hỏi chuyện.

Tô Tiểu Võ dĩ nhiên là nhận ra ông tướng của mình, vội sửa lại mũ, bỏ rượu và đao xuống bàn, đứng ngây ra đó. Diệp Kỳ đưa mắt nhìn Tiểu Võ từ đầu đến chân, rồi lại nhìn đồ tể, trầm giọng hỏi :

- Chuyện gì vậy ? Đồ tể bèn thuật lại đầu đuôi. Diệp Kỳ nghĩ bụng : cầm binh thì không thể hiền, giầu có thì khó mà giữ nghĩa. Đây chính là cơ hội ra oai quân kỷ; mặt lạnh như tiền bảo đồ tể :

- Ta là tham mưu trưởng đây, ngươi giám giết hắn không, ngươi cứ giết đi, ta hoàn toàn chịu trách nhiệm. Đồ tể giơ đồ đao lên. Tiểu Võ mắt hoa lên, quỳ xuống :

- Xin tham mưu trưởng thứ tội, vợ con tôi đang chờ tôi về ăn cơm, nào ngờ tôi . . . Tiểu Võ nghẹn ngào không nói ra lời.

- Ngươi sợ chết sao ? Quân nhân như ngươi đánh trận gập địch quân lại quỳ đầu hàng ư ? Diệp Kỳ nổi giận, hướng đồ tể hét lớn :

- Giết ! Đồ tể chửi thầm trong bụng : Con mẹ nó ! Uy phong của mày nãy giờ đâu, sao bây giờ hèn mạt thế ? Để ta thành toàn cho mày !

Bèn lia một nhát dao; đầu Tiểu Võ rớt xuống, máu chảy lênh láng. Con ngựa hý vang, Diệp Kỳ nhẩy lên lưng nó phóng đi, về tới dinh sai người tới thâu thi thể. Lại nói về bà Tô nấu xong cơm chiều, đợi mãi không thấy chồng về. Các con kêu đói bụng, đành phải cho con ăn trước, trong bụng không yên ra ngoài cửa nghe ngóng.

Thấy nhiều người tụ họp, lại thấy lão Lý bán rau đang nói chuyện với vợ chồng Vương tiên sinh hàng xóm. Mọi người đều trợn tròn mắt, chăm chú nghe lão Lý nói. Bà Vương thấy bà Tô đến bèn đưa mắt cho lão Lý, lão Lý liền ngậm miệng lại. Mọi người đều nhìn bà Tô, khiến bà nghĩ chắc chồng mình có chuyện gì rồi. Bà Vương lên tiếng :

- Bà Tô, bà đợi ông nhà về ăn cơm có phải không ? Bà Tô gật đầu.

- Muộn quá rồi, chắc ông ấy phải vào trại, bà hãy về ăn cơm đi ! Bà Tô trở về nhà, bỗng có 2 binh sĩ khiêng 1 tấm ván trên đặt thi thể Tiểu Võ. Một vị sĩ quan tay cầm 2 bình rượu Tiểu Võ mua đi phía sau, do hàng xóm chỉ, dẫn đến nhà Tiểu Võ. Đại Oa và Nhị Oa đều khóc lớn. Vị sĩ quan hướng bà Tô nói rõ sự tình và đưa ra một phong bao.

- Đây là tiền để lo việc ma chay, chỗ còn lại để nuôi dưỡng 2 cháu. Nói rồi dẫn 2 binh sĩ đi. Bà Tô nhận tiền không bi thương khóc lóc, đứng yên bất động. hàng xóm xúm lại an ủi nhưng bà như không nhìn, không nghe gì cả. Rất lâu, bà mang bao tiền giao cho Vương tiên sinh :

- Nhờ ông lo giùm. Nói rồi ngất đi, mọi người dìu bà về phòng. Vương tiên sinh thấy tình cảnh bi thảm như vậy không thể khoanh tay; hàng xóm cũng giúp vào, người lo mua quan tài, người sửa soạn tang phục v . v . Tất cả đều sẵng sàng đợi sáng hôm sau sẽ an táng. Bà Vương kéo Đại Oa ra dặn riêng :

- Hôm nay con phải coi chừng mẹ, nếu thấy có gì lạ phải kêu ta và Vương bá bá, nghe không !

Đại Oa gật đầu. Lúc gần sáng, bà Vương nghe tiếng Đại Oa và Nhị Oa khóc gọi mẹ, hai vợ chồng vội chạy sang thì thấy Đại Oa và Nhị Oa ôm nhau mà khóc nhưng không thấy bà Tô đâu cả. Hàng xóm đều thức dậy, chia nhau đi tìm khắp nơi, các giếng nước, bờ sông đều không thấy tông tích bà Tô. Vương tiên sinh chỉ còn cách an táng Tiểu Võ và nuôi dưỡng hai đứa nhỏ. Vài tháng sau, một sáng đồ tể sửa soạn đồ nghề chuẩn bị ra chợ sớm, bỗng nghe có tiếng mõ, rồi một ni cô đến khuyến hóa :

- Thí chủ, xin bố thí kết duyên ! Đồ tể đưa tiền, ni cô lắc đầu. Đồ tể đưa gạo ni cô cũng lắc đầu.

- Vậy cô muốn sao ?

- Xin thí chủ bố thí đồ đao .

- Người xuất gia không ăn thịt, cô dùng đồ đao làm chi ?

- Xin thí chủ buông đao, cải nghiệp đừng sát sanh nữa. -Thịt tại trước mắt còn Phật ở Tây phương, cô muốn cả nhà tôi chết đói sao ?

- A Di Đà Phật ! Thịt ở trước mắt, Phật ở trong tâm. Ni cô gõ mõ rồi đi. Ni cô đi rồi, người chung quanh bảo đồ tể :

- Vị ni cô vừa rồi là vợ của Tiểu Võ bị ông giết đó.

- Ái chà ! Chả trách cổ muốn đồ đao, thì ra muốn báo thù cho chồng. Nếu ta đưa đao cho cổ chắc mạng ta không còn. Đồ tể nói rồi xoa đầu, ra chợ tiếp tục mua bán.

Đến trưa có một người đến mua giò heo. Đồ tể giơ đao lên chặt chân heo. Bỗng nghe tiếng ngựa hý, kinh tâm động phách. Ngẩng đầu lên coi thì thấy con tuấn mã dựng đứng 2 chân trước hất người cưỡi chân chổng lên trời, đầu chúc xuống đất.

Người đó là ai ? Chính là Diệp Kỳ. Nguyên lai Diệp Kỳ cưỡi ngựa qua đó, con ngựa lần trước thấy đồ tể giết người làm cho sợ hãi, lần này lại thấy đồ tể vung đao lên nên hoảng kinh tưởng đồ tể lại giết người nên cất vó hý lên hất Diệp Kỳ xuống. Đồ tể thấy ngựa chồm tới vội vất dao xuống bàn chạy tránh, chẳng dè hấp tấp xô vào bàn, con dao văng vào cổ đứt lìa chết tốt. Diệp Kỳ ngã ngựa đầu bị chấn thương cũng mất mạng. Không lâu, báo chí đăng bộ tư lệnh bổ nhiệm Lý Tiên Châu thay thế Diệp Kỳ. Chuyện này ở Quế Lâm không ai không biết.


(Trích từ Hiện Đại Nhân Quả Báo Ứng Lục)

NHÂN QUẢ BÁO ỨNG TƠ HÀO KHÔNG SAI, MỘT MẢY LÔNG BỤI TRẦN CŨNG KHÔNG THOÁT. NGHIỆP THIỆN ÁC LUÔN THEO TA NHƯ BÓNG THEO HÌNH.

QUẢ BÁO KHÔNG PHẢI KHÔNG ĐẾN MÀ LÀ CHƯA ĐỦ DUYÊN ĐỂ ĐẾN MÀ THÔI. NẾU ĐẾN BẠN SẼ KHÔNG THỂ TRÁNH KHỎI ÁC BÁO.

VẬY VÌ SAO CHÚNG TA KHÔNG NGHĨ ĐẾN ĐIỀU TỐT, NÓI ĐIỀU TỐT VÀ LÀM ĐIỀU TỐT CHỨ?

XIN HÃY THƯỜNG NIỆM A DI ĐÀ PHẬT.