Đạo và đời

[GƯƠNG NHÂN QUẢ]: Ác Lai Ác Báo



Ngày 17 tháng 3 năm 1985, phái đoàn “Hành thiện đường” đến viện dưỡng lão Đài Bắc bố thí. Trên đường có một độc giả họ Vương tâm sự rằng sau khi xem quyển Báo ứng hiện đời, ông đồng ý là có nhân quả báo ứng.

Ông kể ở quê mình có những chuyện thật đặc biệt, nghe rồi sẽ khiến cho người người cần nên cảnh giác. Ông nói những chuyện này đều đã được kiểm tra chính xác, ngàn thật muôn thật, không hề dối trá. Chuyện là thế này:

“Mấy năm trước, có nhà láng giềng là ông Nu, mỗi lần cho heo ăn xong, phát hiện ra số thức ăn còn thừa bị giảm rất nhiều. Ông Nu âm thầm điều tra, sau mấy ngày thì phát giác ra thủ phạm đáng ghét chính là một con heo nái to. Ông nổi giận âm thầm đặt bẫy và tóm được thủ phạm.

Thế là ông trút hết mối hận vào con heo. Ông bỏ nó vào cái bao, cột chặt miệng túi, rồi đem quẳng xuống sông, mặc cho con heo vùng vẫy rồi chết đuối. Lúc đó, tình cờ có người đi đường nhìn thấy được, họ hiếu kỳ xúm lại tìm hiểu và biết được đó là do con heo trộm thức ăn mà bị ông xử tử. Ai cũng bảo ông Nu làm vậy là quá tàn nhẫn, tương lai coi chừng bị ác báo.

Một tháng sau đó, ông Nu đột nhiên nói năng lộn xộn, suốt cả ngày hồ ngôn loạn ngữ, biểu hiện mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng.

*****

Lại có một thanh niên tên Xy sau khi thoái ngũ từ quân đội trở về, không tìm được việc làm, anh Xy mới được người ta giới thiệu làm nghề mổ heo mướn, hàng ngày dựa vào đây để mưu sinh.

Hôm nọ, anh sắp giết một con heo to thì phát hiện con heo nái này cái bụng to đùng, bạn bè bảo con này chắc đang có mang và không bao lâu sẽ sinh ra lứa heo con.

Lúc này heo mẹ không ngừng rống lên những âm thanh nhức buốt não lòng, đồng thời mắt nó hiện rõ vẻ van xin, nhưng anh Xy không chút động lòng. Vì muốn sớm được lãnh tiền công, anh ta hung hãn cầm dao lên chẳng chút do dự chọc vào cổ con heo nái, lập tức máu phun như suối, nhuộm đỏ hiện trường. Con heo vùng vẫy liên tục, không ngừng co giật và tắt thở.

Lúc này, bụng con heo không ngừng máy động rồi phát ra những âm thanh to như trống mõ khiến anh Xy hết sức kinh ngạc. Một người bạn buột miệng nói đùa nhưng cũng cố ý chọc cho anh sợ:

- Mày giết heo mẹ, hại luôn đám heo con. Sau này chúng nó sẽ tìm mày để tính sổ đấy. Đồ máu lạnh!

Anh Xy nghe bạn nói thế đột nhiên thấy sợ. Sau khi xong việc rồi, anh ta vẫn đứng ngây người ra, há miệng trợn mắt, không nói được lời nào.

Cũng thật lạ, sau lần mổ con heo nái đó, anh Xy hầu như hóa điên, không còn trạng thái bình thường tỉnh táo nữa. Giờ đã mấy năm trôi qua rồi, nhưng anh vẫn còn hiện mãi tướng tâm thần ngây dại, cứ há miệng, trợn mắt, đần độn, không thể nói năng, không biết gì cả. Những ai mà biết chuyện về anh đều thấy sợ hãi.

Vương tiên sinh kể tiếp:

Còn một chuyện khác tương tự như thế, cũng cách đây không lâu, thôn trên của ông có anh Man, thấy con mèo mẹ nhà láng giềng hay chạy sang nhà mình ăn vụng cá nên rất tức giận. Anh ta liền giăng bẫy con mèo và tóm được nó. Sau khi bắt nó, anh ta lập tức nhốt nó vào lồng rồi đem ném nó vào đống lửa đang cháy, khiến cho con mèo bị thiêu chết thảm thương.

Một tháng sau, anh Man cứ nói lảm nhảm trong miệng, hoặc vô cớ cười ha hả, có lúc tự đấm ngực giậm chân, khóc to, nước mắt đầm đìa. Anh bệnh cực kỳ nghiêm trọng, nên người thân bất đắc dĩ phải gởi anh vào bệnh viện tâm thần để chữa trị.

Thông qua những câu chuyện trên, chúng ta phải cẩn thận. Chỉ cư xử tử tế với con người không chưa đủ, còn phải biết từ ái với vật. Nghĩa là đối với tất cả chúng sanh nên lấy lòng từ bi làm bản hoài, phải yêu thương hộ sinh, ngàn vạn lần không nên ngược đãi hay giết vật tàn nhẫn. Nếu không về sau chắc chắn sẽ gặp ác báo.

Viết đến đây, tôi bỗng nhớ đến chuyện của Lư tiên sinh, một hội viên nhiệt tâm hành thiện từng kể:

“Ông quen một bác sĩ ở bổn tỉnh thuộc miền trung (xin giấu tên) tạm gọi là bác sĩ An cho tiện. Bác sĩ An có hai con trai, học hành ưu tú. Nhưng khi chúng tốt nghiệp đại học không bao lâu thì lần lượt nối tiếp nhau qua đời.

Bác sĩ An lâm vào cảnh tre già khóc măng, chôn con mà lòng đau thống thiết, bao nhiêu hi vọng giờ hóa thành bọt sóng. Đối với chuyện không may này, ông cứ canh cánh ôm mãi bên lòng, suốt ngày mặt mày ủ rũ, thở ngắn than dài.

Sau đó, có người khuyên ông nên đi hỏi thần, không chừng sẽ biết rõ nguyên nhân các con ông tạ thế. Ông trong lúc buồn rầu cũng hiếu kỳ nghe theo, cùng bạn bè vào miếu lễ bái, hướng về thần linh cầu chỉ dạy. Kết quả ông nhận được đáp án, giải thích nguyên do sự bất hạnh của nhà ông, chính là do nhân quả báo ứng, đồng thời thần còn giải rõ:

Bác sĩ An này vào đời trước, từng giết chết hai con quạ nơi dã ngoại. Để chứng minh việc này có thật, thần còn nêu rõ địa điểm, tên họ đời trước, chỗ ông từng cư ngụ, kể rõ danh tính tên họ vợ con, rằng nhà ông đời trước ở đâu. Nếu đến đó tìm, ông còn có thể tìm thấy của cải ông từng chôn giấu là 100 lượng long ngân.

Vị bác sĩ này nghe xong rồi bán tín bán nghi, nhưng làm theo lời thử. Ông đến ngay địa điểm đã chỉ và tiến hành điều tra tại cơ quan quản lý hộ tịch. Kết quả, đúng thật là có người tên đó họ đó, ông liền đến chỗ ở kiếp trước, đào lên số long ngân chôn giấu trong ngôi nhà đó. Ai biết chuyện cũng đều xuýt xoa khen lạ, cảm thán ngạc nhiên. Lúc này không thể không tin tất cả đều là báo ứng nhân quả.

Ông Trịnh, một độc giả ở xã Trúc Sơn, từng kể cho tôi nghe câu chuyện thế này:
Làng trên của ông có nông phu tên Hùng, bình thường hay cư xử rất tàn nhẫn với con bò ông nuôi. Mỗi lần cột bò, ông Hùng đều buộc chặt không để dư dây thường trên đất, khiến cho con bò đứng hoặc nghỉ đều cực kỳ bất tiện, ngay cả lắc đầu, đuổi muỗi cũng rất khó khăn.

Bình thường ông đánh đập bò thậm tệ, khiến người bàng quan nhìn thấy cũng bất nhẫn, họ khuyên ông đừng nên như vậy, hãy nương tình.

Có lần ông tùy tiện đánh bò, đánh bị thương luôn cả hai mắt nó. Do vết thương quá nặng, không lâu sau, con bò bị mù, không thể tiếp tục làm việc được nữa, ông liền đem nó bán vào lò mổ cho người ta giết thịt.

Sau đó không lâu, ông Hùng cảm thấy thân thể trở nên đau nhức, nhúc nhích cử động gì cũng rất khó khăn. Ông đi khắp nơi chữa trị mà cũng không thấy thuyên giảm, nhưng cũng không thể vì bệnh mà nghỉ làm. Có một hôm, ông đánh xe bò chở mía, không cẩn thận bị mía đâm vào mắt gây trọng thương, chạy chữa vô hiệu, không lâu sau thì mất thị lực, thành kẻ độc nhãn.

Nhiều người biết chuyện, ai cũng cho rằng đây chính là bằng chứng của ác lai ác báo: “hại mắt đền mắt, tự làm tự chịu”.

Qua những câu chuyện trên, đủ thấy chúng ta không nên tùy tiện mà sát hại sinh linh. Chúng ta gieo ác nhân thì tương lai chính chúng ta sẽ tự chiêu cảm lấy quả báo bất hạnh.



Nam Mô A Di Đà Phật!
(Diệu Âm Lệ Hiếu trích từ quyển Báo ứng hiện đời – Tác giả: Cư sĩ Quả Khanh – Hạnh Đoan dịch)