Đạo và đời

[Câu Chuyện Phật Pháp]: Nhà Sư Và Cô Lái Đò.


Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô lái thu tiền từng người, sau cùng đến nhà sư thì cô lái đò đòi tiền gấp đôi.
Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao lại thế?

Cô lái mỉm cười:
- Vì Thầy nhìn em…
Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.
Lần sau khác nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba.

Nhà sư hỏi: Vì sao lại thế? Tôi đâu có nhìn vào mặt cô?

Cô lái đò cười bảo:
- Không nhìn mặt nhưng Thầy nhìn em dưới nước.
Nhà sư im lặng chấp nhận trả tiền và bước lên bờ.
Lần sau khác nữa nhà sư lại có dịp phải qua sông.
Vừa bước lên đò nhà sư liền nhắm nghiền mắt lại.
Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp 4 lần.

Nhà sư liền nói: Lần này tôi nhắm mắt à nghen.
Nhưng cô lái đáp:
- Thầy không nhìn em nhưng thầy có nghĩ đến em.
Nhà sư đành ngậm ngùi trả tiền và lên bờ.
Một hôm nhà sư lại có việc phải qua sông.
Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò
Khi đò vừa cập bến, nhà sư liền chủ động cười hỏi lần này phải trả bao nhiêu?

Cô lái đò đáp:
- Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.
Thiền sư hỏi:
- Vì sao vậy?

Cô lái cười đáp:
- Dạ em không lấy đồng nào.
Vì sao?, nhà sư hỏi?
- Vì Thầy nhìn mà không còn tơ tưởng gì tới em nữa…
Do vậy từ nay nếu Thầy có qua sông, em xin đưa Thầy không lấy tiền. cũng giống như tòa điện đang nằm kia, cho dù thí chủ nhìn thấy hay không, cảm giác thấy hay không thì chúng vẫn cứ tồn tại. Thế nên chúng ta không thể như ếch ngồi đáy giếng mà luận bàn đoán định chúng được. Đại thiên thế giới huyền diệu, nói cho cùng thì cũng không thể dùng quan niệm nhìn thấy mới tin, không nhìn thấy thì không tin mà luận bàn được, đó chỉ là tự dối mình, che lấp, giới hạn tâm trí mình mà thôi.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Hoan nghênh chia sẻ