Đạo và đời

[CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ THỜI HIỆN ĐẠI]: Tấm Lòng Người Mẹ Trẻ Cảm Động Cả Đất Trời.


Người phụ nữ nghèo tuy rơi vào cảnh khốn khó khuynh gia bại sản, sinh ly tử biệt, nhưng vẫn hết lòng giúp đỡ người khác. Tấm lòng lương thiện của cô đã làm cảm động đất trời, và cuối cùng điều kỳ diệu đã xảy ra.

Một ngày của tháng 10/2006, Trương Tường Vũ làm việc ở đài truyền hình Giang Tây đã kể một câu chuyện nhân quả thời hiện đại hoàn toàn có thật: Một người mẹ trẻ, bản thân đã rơi vào cảnh khốn khó khuynh gia bại sản, sinh ly tử biệt, nhưng lại vô tư hiến tặng xương tủy và số tiền cứu mạng của mình để cứu giúp người khác, cảm động trời đất, có được phúc báo ngay trong kiếp này.

Trương Tường Vũ là biên đạo của chương trình “Câu chuyện truyền kỳ” của đài truyền hình Giang Tây. Anh và các đồng nghiệp đã đem câu chuyện có thật dưới đây biên tập thành phim tài liệu thực tế:

Trong một thị trấn ở tỉnh kế bên, có một giáo viên mầm non là người mẹ đơn thân (ở đây tạm gọi cô là cô Từ Huệ), sống cùng với con gái và bố mẹ ruột, ngày tháng nghèo khổ nhưng cũng khá bình yên. Ngờ đâu khi cô con gái được 5 tuổi thì tai họa bất ngờ giáng xuống, bé gái 5 tuổi đó chẳng may mắc bệnh máu trắng. Cả nhà không quản tốn kém tìm kiếm thầy thuốc cho con, nhưng bệnh tình càng ngày càng chuyển biến xấu. Bác sĩ nói nếu không mau chóng thay tủy cho con, hậu quả sẽ không thể lường được.

Người mẹ trẻ này mong muốn hiến tủy của mình để cứu con, nhưng bệnh viện làm xét nghiệm loại này cần phải tốn đến 800 tệ. Cô nghe nói xét nghiệm hiến tủy ở trung tâm hiến tủy không phải tốn tiền, người mẹ này liền đến trung tâm hiến tủy làm xét nghiệm, lòng nghĩ nếu phù hợp thì sẽ làm phẫu thuật, còn nếu không hợp thì cũng tiết kiệm được 800 tệ. Kết quả, tủy của người mẹ này không phù hợp với con gái, nhưng lại phù hợp với một đứa bé trai cũng mắc bệnh máu trắng ở trong thành phố này, thế là trung tâm hiến tủy động viên cô hãy hiến tủy cho bé trai này. Người nhà của Từ Huệ từ chối thẳng, lý do rất đơn giản, phẫu thuật loại này vốn là chuyện rất mạo hiểm, nếu như cô chẳng may xảy ra điều bất trắc gì, con gái cô sẽ phải làm sao đây? Già trẻ cả nhà cần phải làm sao đây?

Cha mẹ của bé trai 7 tuổi kia biết tin, đã dẫn theo đứa con tìm đến nhà của Từ Huệ, quỳ xuống cầu xin cô cứu mạng. Cô nhìn thấy bé trai sắc mặt trắng bệch, nước mắt lã chã tuôn rơi, thế là đã nhận lời. Bởi vì tế bào gốc của cơ thể cần phải tăng trưởng đến một số lượng nhất định mới có thể tiến hành cấy ghép, vậy nên trước khi phẫu thuật bác sĩ cần phải cho cô dùng thuốc để thúc đẩy sự tăng trưởng của tế bào gốc. Nhưng tác dụng phụ của loại thuốc này rất lớn, sẽ dẫn đến triệu chứng sốt cao, vậy nên khoảng cách dùng thuốc cần phải cách một khoảng thời gian dài. Từ Huệ nhớ mong con gái của mình đang nằm trong phòng bệnh viện, cũng lo lắng cho cậu bé ngày càng suy nhược, cương quyết yêu cầu bệnh viện rút ngắn tiến trình dùng thuốc của mình, thế là Từ Huệ dưới sự dày vò của cơn sốt 40 độ cả ngày đã hoàn thành liệu trình chuẩn bị trước phẫu thuật, thuận lợi cấy ghép tủy cho cậu bé đó.

Cha mẹ của cậu bé vì để cảm tạ ân nhân cứu mạng, đã gửi tặng 5 vạn tệ cho Từ Huệ. Từ Huệ từ chối nói không cần báo đáp gì cả, cô nói thời gian trị liệu sau phẫu thuật của cậu bé vẫn còn rất dài, số tiền đó hãy dùng vào việc đó. Bố mẹ của cậu bé cảm kích đến rơi nước mắt, họ đã đi đến đài truyền hình kể lại câu chuyện của người giáo viên với nhân cách cao thượng này.

Sau khi tin tức được đăng lên, đã gây tiếng vang rất lớn trong thành phố nhỏ. Một vài người dân thành thị tự nguyện quyên tiền cho người mẹ trẻ tốt bụng này, một chàng nông dân trẻ tuổi đến thành phố làm việc cũng quyên góp 300 tệ mà bản thân mình vất vả dành dụm được để bày tỏ tâm ý. Không ngờ mấy ngày sau chàng nông dân trẻ tuổi này tìm đến nhà, không chỉ muốn xin lại số tiền 300 tệ đó, mà còn hỏi mượn cô Từ Huệ thêm 2.000 tệ nữa, anh nói bố của anh ở dưới quê đột nhiên xét nghiệm đã mắc bệnh ung thư dạ dày, hiện nay đang nằm bệnh viện, còn thiếu 2.000 tệ tiền phí phẫu thuật.

Người nhà của Từ Huệ đều nói đã gặp phải kẻ lừa đảo, nói chàng trai trẻ đó rõ ràng là dùng 300 tệ làm mồi câu để lừa gạt số tiền nhiều hơn. Họ bảo cô Từ Huệ trả lại 300 tệ cho anh, ngoài ra không cần phải để ý đến loại người này nữa.

Nhưng Từ Huệ lại cảm thấy chàng trai trẻ này không giống hạng người lừa đảo, bèn tìm đến bệnh viện mà anh nói để tìm hiểu thử. Phát hiện người cha của anh quả thật đang nằm viện, vừa mới xét nghiệm là đã mắc bệnh ung thư, và còn thiếu 2.000 đồng tiền phẫu thuật. Từ Huệ vội vàng chạy về nhà lấy tiền đưa cho chàng trai, giúp cho bố anh được tiến hành phẫu thuật kịp thời.

Thời gian mỗi ngày trôi qua, mặc dù bệnh viện, người thân, bạn bè cầu viện khắp nơi, nhưng tủy thích hợp với con gái của Từ Huệ vẫn không tìm được. Tiền dùng hết cả rồi, bác sĩ lắc đầu tỏ vẻ lực bất tòng tâm, Từ Huệ chỉ còn biết đón con gái về nhà, ôm con trong lòng mỗi ngày rửa mặt bằng nước mắt.

Chính ngay vào lúc cả người cả của đều không còn, từng bước từng bước bị dồn đến vách tường, thì cô con gái của cô càng ngày càng chuyển biến tốt, cuối cùng tự nhiên đã khỏi hoàn toàn. Chuyện này một lần nữa đã gây nên chấn động khắp cả vùng. Các chuyên gia y học khoa huyết dịch lần lượt kéo đến, hy vọng có thể làm rõ bí mật căn bệnh máu trắng không trị mà tự khỏi này, nhưng trước sau vẫn không tra ra được nguyên nhân. Các chuyên gia y học không thể không thừa nhận đây là một kỳ tích, bởi vì căn bệnh máu trắng mà cô bé ấy mắc đó dù cho có làm cấy ghép tủy, cũng chỉ có 50% cơ hội sống sót.

Câu chuyện này khiến người ta dường như chiêm nghiệm được điều thần kỳ mà trước nay chỉ được nghe trong các câu chuyện cổ tích. Ai nấy đều phải thốt lên rằng: “Quả thật là không thể ngờ được! Thật kỳ diệu!”.

Trong Phật giáo cho rằng, con người khi sinh ra là có hai vị thiên nhân đi theo hai bên trái phải của người ta, một vị tên là Đồng Danh, một vị tên là Đồng Sinh, một vị là bé trai, một vị là bé gái, họ lần lượt ghi chép lại hành vi ý niệm thiện ác của mỗi con người chúng ta. Quả đúng như câu nói của người xưa “trên đầu ba thước có thần linh”.

Trong giáo lý nhà Phật có nói Rằng: Đời người có 20 điều khó, điều khó thứ nhất chính là “nghèo mà bố thí”. Ý chính là nói những người giàu có bố thí không khó, bởi họ chỉ là san ra một bộ phận tiền dư bạc thừa, không có gì gọi là thiệt thòi to lớn đối với họ cả. Điều đáng quý chính là những người nghèo khó nhưng vẫn có thể cho đi hết những gì mình có để giúp đỡ người khác mà không một chút tiếc rẻ.

Người mẹ trẻ đó chính là có tấm lòng Bồ Tát thật đáng quý, bản thân mình đã rơi vào cảnh khốn khó khuynh gia bại sản, sinh ly tử biệt, nhưng lại vô tư hiến tặng tủy và số tiền cứu mạng của mình để giúp đỡ người khác. Việc thiện lành như vậy thật sự đã cảm động trời đất, có được phúc báo ngay trong đời này.


Nam Mô A Di Đà Phật!
(Theo ĐVKNVN)