Đạo và đời

[CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ]: Người Ăn Chay Nên Niệm Phật & Người Ăn Mặn Nên Giữ Giới Sát Để Tiêu Trừ Nghiệp Chướng


Vào đời nhà Thanh có ông Cố Thuận Chi quê ở huyện Thường Thục (thuộc Tô Châu, tỉnh Giang Tô), là người ăn chay trường, ngụ cư ở huyện Vô Tích (cũng thuộc tỉnh Giang Tô). Ngày mồng một tháng hai năm Canh Tuất thuộc niên hiệu Khang Hy (tức năm 1670, niên hiệu Khang Hy năm thứ 9), ông nhắm mắt ngủ mê đến bảy ngày sau mới tỉnh lại, kể với người chung quanh rằng:

“Tôi mơ thấy một vị đạo nhân đến hẹn tôi đi nghe kinh. Tôi cùng ông ấy đến một chỗ nọ, thấy ở pháp đường phía trước giảng kinh Kim Cang, pháp đường phía sau giảng kinh Báo Ân. Buổi giảng kết thúc lại nghe có lời dạy rằng: ‘Người ăn chay phải kiên trì giữ tâm niệm Phật; người ăn mặn thì cốt yếu là phải giữ giới không giết hại. Làm được như vậy, một là có thể cầu siêu thoát cho cha mẹ nhiều đời, hai là có thể tiêu trừ được tội lỗi nghiệp chướng của bản thân mình.’

“Sau đó giây lát, bỗng nhìn thấy mẹ tôi đang khóc lóc ở trong một cái hồ chứa đầy máu, có những con ốc và giun đất vây quanh đầy khắp thân thể bà. Vị đạo nhân bảo tôi: ‘Người mẹ kiếp này của ông đã được siêu thoát rồi, ông nhìn thấy đó là người mẹ trong kiếp trước, vì lúc còn sống bà thích ăn thịt vịt nên bây giờ phải bị các con vật ấy vây kín quanh thân. Ông nên trì chú Vãng sinh để cầu cho bà ấy siêu thoát.’ Sau đó thì tỉnh dậy.”

Lời bàn:
Người đời gọi là hiếu, bất quá chỉ [là lo cho cha mẹ] trong một đời hiện tại. Người tận hiếu theo pháp Phật thì rộng làm lợi ích [cho cha mẹ trong cả] nhiều đời, vì thế nên gọi là [hiếu hạnh] lớn lao.

Nam Mô A Di Đà Phật!
Trích An Sĩ Toàn Thư – Khuyên Người Bỏ Sự Giết Hại 
Nguyên tác Hán văn: Vạn Thiện Tiên Tư
Tác Giả: Chu An Sĩ
Việt dịch và chú giải: Nguyễn Minh Tiến