Đạo và đời

[CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ]: Đứt Lưỡi Vì Dao Mổ Trâu.


Có một câu chuyện thật được ghi chép lại, số là trước đây ở vùng Giang Tô, huyện Thường Thục, cạnh sông Hoàng Hà, trong một ngôi nhà tranh nghèo lụp xụp có một người sống bằng nghề giết mổ trâu. Cứ mỗi lần người ấy sắp làm thịt trâu, thì việc đầu tiên là cắt lấy lưỡi. Xót xa cho những con trâu bạc phước, đang còn sống mà bị xẻo lấy lưỡi, đau đớn vô cùng, nó rống lên những tiếng kêu thê thảm.

Vậy mà người ấy không một chút động lòng thản nhiên coi như chuyện thường. Khi hoàn tất công việc, anh ta đem lưỡi trâu về nhà ngâm rượu, đúng ngày đem ra nhâm nhi, hả hê với món nhậu đặc biệt do mình sáng tạo.

Bẵng đi một hôm, sau khi mổ trâu, do gấp rút bận việc, anh ta để con dao mổ còn dính máu chưa rửa sạch phía trên cánh cửa ra vào, chợt nghe tiếng hai con chuột kêu rúc rích trên ấy. Tò mò, anh ta bước lại gần, xem chúng đang làm gì. Thì ra hai con chuột nghe mùi máu tanh còn dính trên dao mổ, tưởng là có thức ăn ngon nên đến tranh nhau, nào ngờ đụng mạnh vào con dao mổ làm nó từ cao rớt xuống cắm phập vào miệng anh đồ tể, làm lưỡi anh ta đứt làm hai đoạn. Người đồ tể đau đớn ôm miệng giẫy giũa trong vũng máu hồi lâu mới chết.

Người mổ trâu kia suốt một đời sát sinh hại vật, thói quen tích tụ thành ác nghiệp, nên dửng dưng trước những đau đớn của loài vật. Ưa thích rượu thịt, cắt lưỡi chúng sinh, tội ác biết bao nhiêu. Nếu như anh ta hiểu được đạo lý Nhân Quả Nghiệp Báo, thì có lẽ đã lường trước sự báo ứng mà dè dặt, cẩn trọng trong mọi hành động, không để tâm hiếu sát sai khiến, hẳn đã biết dừng tay tạo nghiệp, không gây thương tổn cho loài vật, thì đâu phải chịu cảnh chết thảm khốc như vây.

Nam Mô A Di Đà Phật!